Do tnh cch đọc thơ hon ton chủ quan như đ ni ở trn, xin bạn đừng xem đy như một thin khảo cứu hay một bộ sưu tập về thi ca Việt-nam. Ti đọc bằng cảm xc, khng đọc bằng kiến thức. Nếu những lời bn no đ của ti đối với một bi thơ m khng đng tc giả th chẳng c nghĩa rằng ti hiểu sai đu, m chỉ v ti đọc thơ tc giả đ bằng ci hồn, ci giọng, ci cảm xc của ti đấy thi. Xin đừng cm rm, phiền trch. (Vả chăng, ny cc thi nhn, cc bạn c thể no chỉ ti lm thơ cch sao m khng bị người khc hiểu sai khng?) (trch LỜI THƯA của Vĩnh Hảo viết cho cc trang "Đọc thơ")

 

 

inh Hng

 

 

Thơ inh Hng, khng m sao được! Từng chữ, từng cu, tạo nn những ci đẹp bất ngờ. Phong cảnh thin nhin u tịch như trong tranh vẽ đ bừng sống dậy khi dng thơ ng lướt ngang. m thanh v sắc mu qua giọng thơ ng, v cng linh động. ng như một họa sĩ vẽ tranh bằng con chữ, bằng thơ. 

 

 

Sng Nước ồng Chim

Loang long thuyền khơi vệt nắng chm,

Trng dương về bạc khắp đồng chim.

Một rừng nhiệt đới in lng nước,

Tay với trời xanh, đụng cnh chim.

 

Trời nước kề vai lả lướt buồn,

Từng c lao nhỏ np sơn thn.

Em đi, dẫy ni nhn ngy ngất

cũng tnh si nhớ gt son.

 

Chưa khuất đầu non đ cố nhn

Người i! cho ni chuyển theo gần.
Vầng trăng mười bẩy rưng rưng nhớ,

Con nước đầy vơi lệ thủy ngn.

 

Em vượt Bồng sơn đến Tuyết sơn

giang nghing nửa kho thu buồn.

Sng xanh tỏa bng hng mi rợp

Con mắt trao về nẻo viễn thn.

 

Tnh đến bn người, ni chắn ngang

T dương mi tc ngt my vng.

Bỗng nghe lạc trận mưa ngn đổ

Cả một ma thu đ qu giang.

 

Sng tc rừng mưa gợn chập chng,

Nghẹn ngo từng tiếng nấc thu khng.

Sương pha o mỏng gầy non bạc,

Chiều lặng soi gương, xt m hồng.

 

Chiều lại chiều mưa, nước ngập đồng

Mộng vng hoa mướp rụng ven sng.

ợi em từ mấy phương bo giạt,

Mưa lọt chim bao, tc rối bồng.

 

Giấc mộng đm no cũng gi mưa,

Gối chăn như hải đảo v bờ.

Sng dng bốn vch sầu nghing bng,

Thong ngọn đn tri nh mắt xưa.

 

Vọng tiếng chim đm, ni nhớ rừng

ồng chim nghe cũng thủy triều dng.

Di thương mặt nước mnh mang gi,

Lng bỗng tri ra biển mấy trng.

 

Thin nhin đ thế, m đối với con người, cng hơn thế, nhất l những người đẹp m ng yu, ng m. Những mối tnh sao m "si" gh người. Si, m đẹp lạ! Thảo no ai đọc qua thơ ng lại chẳng m!

 

Nụ Cười Thương Nhớ

 Thu về, em đ gặp thu chưa?

Giải nước trường giang lạnh mấy bờ?

Thoảng bng hoa buồn in lối cũ,

Dặm đường mơ tưởng bước em xưa.

 

Ti mi tm thu mấy bữa nay

Mới nn sầu mộng, nhớ nhung ny.

Tưởng trong thao thức, lng giăng gi

ều ni cng em: Yu lắm thay!

 

Từ tri đồi xanh, xanh mi đu

Trở về đồng nội ngt ưu sầu,

Hương thơm ngy ngất, hồn hoa cỏ

Hằng viễn hoi em xa cch lu.

 

Mảng nhớ mong em, rừng đ vng

Dng chiều giục gi cửa đi trang.

Cảm thương nhan sắc, mờ thu thủy,

Phơ phất trng dương khỏi ải quan.

 

Nước buồn cũng bởi mắt em xanh

Hồ biển rưng rưng biếc mấy thnh.

Em tự phương trời, thu gởi lại

Nụ cười thương nhớ, nt đan thanh.

 

 

Gặp Nhau Lần Cuối

Khi ti ngồi xuống ở bn em,
Giở tập thư xưa đọc trước đn,
Vẫn ngọn đn mờ, trang giấy lạnh,
Tiếng ma thu động, tiếng mưa đm.

 

Gần nhau, cn lạ nt mi cười,
Em đến như người bạn cũ thi .
Trận gi năm no chưa ngớt thổi,
M nghe hồn gi lạc xa khơi .


Em hy ngồi im - khuya đ lu,
Pht giy tm niệm tưởng như sầu .
Ngn tay no nuột tn nhung bướm,
Gỡ cnh hoa phai lả mi đầu .

 

Đn nhỏ, sương pha lạnh mặt người,
Lạnh vương từ sợi tc bung lơi .
La vai, kỷ niệm bay mi phấn,
Np mặt hờn nghing l hổ ngươi .

 

Mắt lặng nhn nhau từ dĩ vng,
Chợt xanh mu o nhớ thương xưa .
Bng em khoảnh khắc thnh hư ảo,
Buồn lướt hng mi thấp thong mưa .

 

Từng nhớ, từng thương, từng chụm đầu .

Từng chung dng lệ thấm vai nhau .
M trong mắt liếc ngờ non ải,
Nhịp thở n tnh cũng biển du .


Sương xuống nhiều thm, thi biệt ly!
Nhn em lần cuối, tiễn em về .
Mưa buồn nỡ để đường thu lạnh?
- Đy o qung vai, em hy che .

 

 

Chớp Bể Mưa Nguồn

C kẻ nghe mưa, chạnh mối sầu

Vắt tay chờ mộng suốt đm thu

Gi từ sng lại, mưa từ biển,

Khng biết người yu nay ở đu?

 

Ti ngủ bng khung một gối buồn,

Giường lnh đnh nổi giữa băng sơn.

Xoay mnh, giận mảnh chăn hờ hững,

Tuyết phủ, sương dng một nửa hồn.

 

Người ta xa lnh cả ti rồi!

Trở gối, nghe hồn động biển khơi,

Xa bạn, xa lng, xa mắt đẹp,

Gi mưa dng tc đắng vnh mi.

 

Dĩ vng dầm mưa ln bước về,

o chng, my tỏa, mặt sầu che.

Run tay ấp nửa bn chn lạnh,

Thương những con đường mưa cuốn đi.

 

Gi tp ba canh mộng thở di

La my bn gối, suối bn vai.

C đơn, tay nu trời khung cửa,

n phố nha trong nước mắt ai?

 

Lc đc trong m rụng tiếng đn,

Hồn ai khc rợn bốn giy oan?

Gt chn thủa ấy vo mưa gi,

Cn thoảng hơi sương đậu cnh mn.

 

C lẽ Tnh đi lạc mất nh

Lặng nằm tưởng đến một tn hoa

Ngẩn ngơ thương mi vầng trăng lạnh,

Hoi vọng nghe rung một tiếng g.

 

Ai đến đy buồn chơi với ta?

Ngọn đn tm sự thắp trong nh.

Trời gần mi ngi hay xa nhỉ?

Chuyện nở n tnh, đm nở hoa.

 

Hai bi kế tiếp đ được mượn lời để phổ nhạc, với tn l Mộng Dưới Hoa m ai cũng biết. Lời đ đổi kh nhiều, hoặc Mộng Dưới Hoa chỉ l "phng tc" của hai bi thơ ny, v lc đc đi cu đi lời từ những bi thơ khc (?). y l nguyn tc:

 

Tự Tnh Dưới Hoa

Chưa gặp em, ti vẫn nghĩ rằng:
C nng thiếu nữ đẹp như trăng.
Mắt xanh l bng dừa hoang dại,
Thăm thẳm nhn ti, khng ni năng.


Bi thơ hạnh ngộ đ trao tay,
i mộng no hơn giấc mộng ny ?
Mi phấn em thơm mi hạ cũ,
Nửa như hoi vọng, nửa như say .


Em đến như my, chẳng đợi kỳ,
Hương ngn gi ni động hng mi .
Tm tư khp mở đi t o,
H hẹn lu rồi - Em ni đi .


Em muốn đi ta mộng chốn no?
Ước nguyền đ c gc trăng sao .
Truyện tm tnh: dưới hoa thin l,
Cn lối bng khung: Ng trc đo .


Em chẳng tm đu cũng sẵn thơ .
Nắng trong hoa, với gi bn hồ,
Dnh ring em đấy . Khi tnh tự,
Ta sẽ đi về những cảnh xưa .


Rồi buổi ưu sầu em với ti
Nhn nhau cũng đủ lng qun đời .
Vai kề một mi thơ phong nguyệt,
Hạnh phc xa xa mỉm miệng cười .

 

Xui Dng Mộng Ảo

Chim hồng về khu rừng cũ,
Xun ấy hai lng mới yu .
Cng hoa, bướm trắng sang nhiều,
Nắng thơm những chiều tnh tự .


- Xin em ngồi trn nhung cỏ,
Nghe suối ca vui nhịp nhng.
Anh ru cho hồn em ngủ,
Bằng điệu ca sang dịu dng.


Chim xanh về khu rừng cũ,
H tới, hai lng cn yu .
Cỏ thơm mọc đ cao nhiều,
Cnh mộng bao nhiu hoa đỏ!


- Nếu bước chn ng c mỏi,
xin em dựa st lng anh.
Ta đi vo tận rừng xanh,
Vớt cnh rong vng bn suối .


L đỏ rơi trong rừng cũ,
Thu về, hai lng cn yu .
Đường tnh trải một ln ru,
Ngơ ngẩn hồn chiều tư lự .


- Em c ln sườn ni biếc,
Nhặt cnh hoa mơ gi đầu .
Ny đi nai vng xa nhau,
C tiếng gọi sầu thảm thiết.


Chim buồn xa khu rừng cũ,
Đồi ni trập trng cỏ ru .
Hai lng nay đ thi yu,
C tiếng suối chiều nức nở .


- Em khng nghe ma thu hết?
Em khng xem nắng thu tn?
Trời ơi! Giọt lệ ny tan,
L lc linh hồn anh chết!

 

Gặp Em Huyền Diệu

I

Em tự ngn xưa chuyển bước về,
Thuyền trao sng mắt dẫn trăng đi .
Những dng chữ lạ buồn khng ni,
Nt lửa bay di giấc ngủ m .


Em đến mong manh vc ngọc chm,
Tn canh hồn nhập bng trăng im.
Ta van từng đa sao thy lệ,
Nghe thơ sầu vt cnh chim.


Mười ngn tay dng lửa nguyện cầu,
Hỡi ơi! Hồn chuyển kiếp về đu ?
Ta xin giữ trọn lng trinh bạch,
Ngưỡng vọng Em như Nữ Cha Sầu .


Em đến từ trong giấc hỗn mang,
Lời ca khng mở cửa thing đường.
Thời gian bốn pha nha gương mặt,
Ảo tưởng nghing vầng trn khi sương.


Em với ta chung một hạn kỳ,
Ha thn vo nt chữ cuồng si .
Chim bao động gt giầy m hoặc,
Trang giấy bay mi tc i phi .


Nt chữ hoang sơ hiện dng người,
Ta ngừng hơi gọi: Diệu Huyền ơi!
Mắt ai tnh lạc xanh vần điệu ?
Tuyết gợn ln da bng nguyệt tri .

 

II

Em đến vầng trăng bỗng tỏa hương,
Quen nhau, ngờ truyện rất hoang đường.
Trang thư xa tc cười e lệ,
Nt chữ thu gầy, vc ngậm sương.


Thăm thẳm chm su ci mộng no ?
Nửa chiều huyền hoặc, nửa thần giao,
Mắt xanh Em đến như mu khi,
Một thong hồng nhan ngọn gi trao .


Cặp mắt nhn nhau c hẹn thề ?
No lng - i khe ngọc lưu ly!
Bi thơ kht vọng thnh mưa gi,
Anh gửi vo trong những giấc m .


Giấy mực say nồng hương tc Em,
Thương qua dng chữ ngn tay mềm.
Vệt son long nt mi cuồng vọng,
Lắng tiếng xun cười, chết mỗi đm.


Chết giữa ma xun, lạ cuộc đời,
Tn em cn đượm ngt vnh mi .
Lung linh sao rụng, mưa hng chữ,
Chợt snh hồm Em đy mắt ti .


Trăng bỗng u huyền, nắng cổ sơ,
Em về, nếp o rộng hư v .
Khi sương thạch động xa vầng trn,
Ta lạc vo trang tiểu thuyết xưa .


My quấn vng lưng, tc xa vai,
Hồn ln thao thức bp tai di .
Kha xun trinh bạch trăng lm gi,
Em lẩn vo Thơ, trốn Mộng hoi .


Gối rợn mnh hoa, ửng m hồng,
Lng Em - i b mật thm cung.
Thịt da hương phấn, ngy dng mực,
Nt bt đa tnh, cnh bướm rung.


Trắng muốt tm linh vạt o sầu,
Canh g chưa rụng đ xa nhau.
Thương cho xc bướm hai lần mộng,
Đnh hẹn bi thơ gửi kiếp sau.


Ti sẽ đi như giấc mộng buồn,
V đi như vệt nắng c đơn.
Kinh thnh hoang phế, Em ngồi lặng,
Mi tc cn vương một cht hồn.

 

ng lm thơ c vẻ cẩn thận, trau chuốt từng lời từng chữ. C những bi thơ kh di, nhưng chữ th khng thừa. 

 

Trời Ảo Diệu

Đi ln em ơi! đường khinh thanh,
Nhn trăng, ta ht điệu vong tnh.
Bốn ma chuyển dng xun thu động,
My ni buồn nghing mi tc xanh.

 

Đy hoa cỏ thot hnh hi ảo mộng,
Ta ngắm Nng trt bỏ o xim Thơ .
Ta dừng bước, bi thơ Tnh in bng,
Cảm hồn trời bao dy ni trầm tư!


- Hỡi non thẳm! trước thời gian xao động,
Đ bng khung, mu thạch nhũ phai mờ
Mấy xun thu ngươi đứng nhn sao rụng?
Ta tm trn tuyết dấu Người Xưa .

 

Đi vo mộng những Sơn Thần yn ngủ,
Em! ka Em! đừng gọi thức hư khng!
Hy qu xuống đọc bi kinh i mộ:
Hồn ta đy, thnh tượng giữa V Cng.


Ma ảo diệu chuyển giao đường tinh t,
Em biệt Xun, cn để lại hoa dung.
Ta cười xuống kẻ tnh nhn tục phố:
- Tay cầm tay, lng c thấu chăng lng?

 

Đi vo mộng những Sơn Thần yn ngủ.
Đi hồn người tưởng gặp bng c đơn.
Rượu trường sinh: ta uống mắt em buồn,
Sầu mấy kiếp, giấc ngủ say bừng đỏ ?


Qun đi em, hy sống đời cy cỏ,
Từng linh hồn dang du với hương hoa .
Ta nhớ xưa: đm thu rụng tiếng g,
Trăng vĩnh viễn khc thời gian tnh tự


My hay gi động nỗi niềm phong vũ,
Bẩy xứ Tnh che lấp dng khinh thanh.
Theo lối mộng đi về n i cũ,
Em nghe ta, cng m hoặc thn hnh.

 

Khuya sớm tm sang lối tuyết trinh.
Lầu Xun, hoa dựng ngọc lin thnh.
Lệ in bng ni, mờ nhn ảnh,
My đ về đu, c gặp mnh?


Thương Nước v danh, Người mộng ảo,
Ta cười một nt, vẽ hư linh.
o thơ đ ố mu tang hải,
Em thot xim đi, hiện dng Tnh.

 

Tiếng Dương Cầm

Chiều nắng say, con bướm vng thơ thẩn,
Bn nh em hiu hắt tiếng dương cầm.
Hồn ai xưa khc lại giữa thanh m?
Mối sầu ấy biết em cn tưởng nhớ ?

Ti nghe r buổi chiều hoa nức nở,
i tay buồn em để tiếng vng rơi!
V tnh sao! Em rung phm lng người,
Bao thương nhớ chiều nay về qu khứ.

Nhớ từ đu, c một chiều khch lữ,
Trong hương đn vương mi nh hương ai .
i mắt xanh, my lặng, nh mi di,
Người khu nữ tc buồn như suối chẩy.

V tay trắng trn phm ng run rẩy,
V hồn sầu tan rụng với hồng sa .

- Anh van em ngừng lại khc đn hoa,
Nương tay nhẹ, gieo một lời vĩnh biệt.

Anh van em chớ sầu trong mắt biếc,
Cho hồn ai thi nhớ cht ly hương.
Chiều hm nay thổn thức nắng bn tường,
V lời gi cũng run bằng cnh bướm.
Em khng thấy u hoi như sng gợn,
Tự lng anh rung lại mấy thanh m?

Bn nh em hiu hắt tiếng dương cầm.

 

Duyn Phượng Hoa

Một độ ti ngồi thương khc hoa
Cửa chiều hiu hắt nắng xun t .
Nhớ người năm ngoi, năm xưa mi,
Nhớ nụ cười xun thấp thong qua .


Lng gửi sầu theo my gi bay,
Trng thời gian , để bng hao gầy .
Trải bao đm biếc tn sao lệ,
Trời kết duyn đo: Em tới đy .


Ti thả chim xanh lượn trước nh,
Điểm trang lng , đợi i tnh qua .
Em đi, mắt c thơ ma hạ,
M phấn hồng in bng phượng hoa .


Ti mất trời xanh của tuổi thơ,
Nn yu em cũng bởi tnh cờ
Gặp ma hoa cũ trn đi m,
Trong mắt em nhn gặp bng xưa .


Ti ngẩn ngơ từng buổi tịch liu,
Con ve hoi cổ thở than nhiều .
Điệu trường sầu vọng ln cao vt,
Đời sắp về xưa: Em hy yu .


Em yu ti v ta yu nhau
Ti lại say như buổi hạ đầu .
Cnh phượng hồng cng tơ nguyệt bạch
Xin em ghi giữ thuở ti sầu .

 

Đường Khuya Trở Bước

Ti đến đm xưa, Em vắng nh,
Trăng vng, my bạc, sầu như hoa.
Ti từ viễn phố rời chn lại,
Chỉ thấy sương nhiều như lệ sa .


Ở cũng bng khung, đi chẳng đnh,
Đm trời, sao cũ sng long lanh.
Lng ta ngẫm truyện mười phương vậy:
Người gi khu phng kia mắt xanh?


Ti cũng chưa đi hết dặm đường,
Đời di, mới đến nửa sầu thương.
Một đm trở bước cho lng nghĩ,
Sao biếc rơi tn mộng phấn hương.

 

Thanh Sắc

Đầu xun c rừng xun đẹp,
Suối bạc, ngấn vng long lanh.
Con hươu sao quỳ khp np,
Uống ngọc bn hn đ xanh.


Đầu xun c dng sng trắng,
Thuyền ai chờ khch nằm đy .
Con chim nhạn biếc theo my
Trn bến ct hồng xa vắng.


Đầu xun c hội đua hồng,
C cuộc thi t o l .
Đầu xun ny cỏ thu nhung,
Bướm với hoa đồng lơi lả .


Đầu xun c tiệc xun tnh,
Ni xanh v trời xanh biếc.
My đo c m đo xinh,
- Em chớ để tnh xưa chết.

 

V hy đọc thử vi bi lục bt:

 

Thủy Mặc I

(Hoa Rơi Yn Ngựa)

Một con đường nhỏ đất hồng,
Bng khung v ngựa men dng suối xanh.
Mấy chm hoa trắng mong manh,
Qua tn l biếc, trời thanh chập chờn.


Quạnh hiu cũng chẳng c đơn,
Người đi trong bng linh hồn rừng su .
Mnh mang tiếng vượn gọi sầu,
Giật mnh hoa rụng trắng mu tc bay .


Non xa thương bng ngựa gầy,
Sương gieo vạt o thấm đầy mi hương.
Ngập ngừng thu bước trn đường,
Nhớ đi con mắt viễn phương hẹn h .

 

Thủy Mặc III

(Đường Trưa)

L xanh che khuất đường trưa,
Bng thu hoa nắng, lưa thưa điểm vng.
Trời cao lắng xuống trường giang,
Hững hờ thay! ng my hng tri qua .


My kia cn mi nghĩ xa,
Hồ lim dim ngủ, chi la nh gương.
Nhạc buồn một điệu th lương:
Kn ve nổi tiếng xt thương mấy hồi?


Buổi trưa ngừng giữa lng ti,
i tnh đỏ sắc hoa rơi đầu cnh.
Chừng nghe qua bng l xanh,
C chn ai lặng bước nhanh trong sầu?

 

Xun Ấm Hương Rừng

Thương em, trăng xế nửa vầng,
Ma xun thở ấm hương rừng trn vai .
Giang tay m bng ni di,
Đ thin sơn c hồn ai tạc hnh?
Tiếng vang chim lạ gọi mnh,
Huyền m chn ci u minh truyền về .
Sao chm đy mắt sơn kh,
Mu đm d th hn m tc rừng.
Lửa sn linh loạn hoa dung,
Ni nghing vai o cẩm nhung đổi mu .
Hồn no ngủ thiếp bng lau,
Bạc thời gian, cnh bướm sầu ngn xưa .
Chập chờn khe liếp trăng mưa,
Bn Em, mi phấn giao ma cn say ?
Nửa vầng trăng, nt xun gầy,
Ta mơ giấc ngủ cn ngy hồn rừng.
Em đi, sầu ni chất từng,
Gt chn từ thạch bung trng sng hoa .
My bay nh mắt trăng t,
Nồng hương cỏ dại, sương pha o ngn.
Người đi vo giấc mơ tan,
Ta soi dng suối đm tn tm nhau .

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ