Hoàng Anh Tuấn

 

 

 

 

Bài ca M. L.

Về khuya tiếng nói âm thầm

Em nghiêng mái tóc cho gần vai anh

Nhạc lên men rượu si tình

Ngẩn ngơ khói thuốc bồng bềnh ý thơ

Ðâu rồi ngực áo ngày xưa

Vết hôn lơi lả bây giờ đâu em

Cho anh xin trái môi mềm

Linh hồn du mộng trong thuyền mắt em

Cho anh phố vắng nửa đêm

Cho anh một chút mái thềm trú mưa

Cho anh gặp gỡ tình cờ

Hai giờ khuya lạnh để vừa dìu nhau

Cho anh mái tóc yêu sầu

Cho anh gò má nát nhiều cô liêu

Cho anh tròn một vòng eo

Cánh chim lãng tử sầu theo tuổi mòn.

 

 

 

Người yêu nói

Khi em nói bằng mắt buồn xóm nhỏ

Anh nghe chiều cuối ngõ thả lời ru

(Ôi những buổi chiều ngoan giấc mùa thu

Mà anh lỡ giam vô hồn lãng mạn)

 

Khi em nói bằng nụ cười rất bạn

Anh nghe hờn từng thoáng mỏng tiếc thương

(Mộng trẻ con anh khéo giấu trong hồn

Nên thuở bé vẫn còn nguyên tha thiết)

 

Khi em nói bằng móng tay mười chiếc

Anh nghe đau mười dấu vết hoài nghi

Ðáy bình an choàng thức tỉnh đam mê

Như thuở bé gợn hồn đầu tê buốt

 

Tay vụng dại bỗng mềm như dáng lược

Tóc em màu chải ngược gió về khuya

Khuôn mặt em nghiêng lệch đón môi kề

Mi mắt lả trong âm thầm khép lại

 

Khi hơi thở loảng mùi thơm cỏ dại

Anh nghe đàn bầu ái ngại lên giây

Anh nghe anh sửa soạn để chua cay

Khi em nói bằng vai gầy đơn độc

 

Khi em nói bằng nín thinh xõa tóc

Anh nghe buổi chiều tê tái mưa bay

Da thịt sầu như khoác áo heo may

Anh áp má trên ngực em lạc lõng

 

Khi em nói bằng lời yêu đưa võng

Ánh phiêu du trên biển rộng ngát xanh

Khói thuốc lên êm dịu thắt hồn anh

Nghe thổn thức qua một lần uể oải.

 

 

 

Còn lại

Bước rất nhẹ như mây mềm dưới gót

E nắng buồn làm rối tóc mưa ngâu

Em tìm anh nước uốn nhịp ven cầu

Năm tháng cũ rợn tình xưa tỉnh giấc.

 

Em vẫn bé, anh vẫn còn ngây ngất

Màu áo hường còn gợn bóng âm thanh

Mắt thuyền qua, nên nón vẫn nghiêng vành

Chân cuống quít nên guốc dòn gõ cửa.

 

Anh mở vội cả nghìn lần hớn hở

Cho hồn nhiên mắc cỡ với hoài nghi

Em cúi đầu và lặng lẽ bước đi

Từ hôm ấy cửa nhà anh bỏ ngõ.

 

Bước rất nhẹ như hường qua sắc đỏ

Như màu trời len lén bước vào xanh

Như thời gian vò nát lá thư tình

Bước rất nhẹ nhưng vẫn còn đứng lại.

 

Bước rất nhẹ như mùa thu con gái

Như bàn tay khẽ hái tiếng đàn tranh

Như chưa lần nào em nói: yêu anh

Như mãi mãi anh còn nguyên thương nhớ.

 

Bước nhè nhẹ như bóp mềm hơi thở

Như ngập ngừng chưa nỡ xé chiêm bao

Em có về ăn cưới những vì sao?

Ðể chân bước trên giòng sông loáng bạc

 

Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc

Yêu một người mà cảm thấy mênh mông

Em đi ngang nhịp bước có lạnh lùng

Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ?

 

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ