Hoàng Bích Đào

 

 

 

 

 

Ý thu

Có ai gõ cửa mùa thu

Mà nghe ngưng bặt ý thu ngỡ ngàng

Có ai mở lối cỏ vàng

Mà nghe hoa cúc thơm hàng giậu xưa

Có ai dệt những sợi mưa

Mà nghe trời sắp đong đưa cầu vồng

Có ai gửi nắng qua sông

Mà nghe lạnh lẽo về trong tâm hồn

Có ai khép cửa hoàng hôn

Mà nghe gió khóc về chôn chiều vàng

Có ai lỡ chuyến đò ngang

Mà nghe thơ thẩn dư vang thở dài

Có ai giấu nỗi u hoài

Mà nghe thấp thoáng một vài ý thu.

 

 

 

Tình thu

Mùa thu em ở đâu?

Ta bâng khuâng tự hỏi

Em hay mây giăng sầu!

 

Mùa thu mùa khói sương

Lòng ta nhiều thương nhớ

Em hay sương vấn vương?

 

Thấy gì trong mù khơi

Hình ai thật xa vời

Những chiếc lá thu rơi...!

 

Ta yêu mùa thu, hay yêu người thu ấy?

Ta yêu người thơ, hay yêu lời thương nhớ?

 

Gió thu đang thì thầm

Một khoảng trời thu mộng

Mơ hồ và nổi trôi...

 

 

 

Ngõ tím

Bâng khuâng dừng bước dưới hàng phong

Nghe lá xôn xao nhuộm nắng hồng

Tưởng như phượng nở, mùa thu cũ

Mà người năm ấy mắt vời trông.

 

Nhớ lắm đường trăng thu cổ tích,

Nụ hôn đầu bỡ ngỡ... men say

Dấu xưa vời vợi niềm u uẩn,

Và mỗi hoàng hôn thương nhớ đầy.

 

Chiều nay trở lại quãng đường thơ

Nhìn phượng bay bay, nhạt nhạt mờ

Ngõ tím người ơi, bao kỷ niệm

Đường vào thu ấy nay bơ vơ...

 

Thôi hết rồi anh, người đôi ngả

Duyên đời chưa thắm đã xa nhau!

Em đi nghe nặng hồn rưng rức

Sương khói chiều nay bỗng nhạt nhòa.

 

 

 

Mùa xuân và tuyết

Em kiếm mãi mùa xuân

Trong tháng giêng con gái

Lạc lõng tiếng dương cầm

Vào khung trời tê tái

 

Mây khép tà áo mềm

Tuổi thơ mình thất lạc

Đã héo trái hoa niên

Màu tình xưa phai nhạt

 

Lá thư xưa không còn

Bài thơ xưa quên lãng

Nghe lòng mình héo hon

Trong nhớ thương màu trắng

 

Tuyết gửi tiếng dương cầm

Tạt vào khung cửa mở

Những đóa xuân trắng nở

Nghe ẩm ướt tâm hồn.

 

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ