Hoa Văn 

 

 

 

 

Nợ

Nhớ em từ núi qua rừng

Mưa qua phố thị đau từng bước đi

Nẻo xa nắng lửa kinh kỳ

Bản t́nh ca ấy c̣n ǵ không em

Vào đời nhớ nhớ quên quên

Tương lai bừng tỉnh niềm tin thuở nào

Mười năm mộng với trăng sao

Mười năm chinh chiến đời bao tủi buồn

Em về áo tím chiều hôm

Ta đi vàng trán hoàng hôn ngại ngần

Nợ gươm súng vẫn chất chồng

Nợ t́nh yêu rộng như ḷng đại dương.

 

 

Nhân sinh

Thôi th́ đă lỡ giang hà

Trăm năm em đến vẫn là trăm năm

Chắt chiu cũng chỉ đôi phần

Cánh hoa nào cũng một lần phấn hương

Đời người chẳng khói th́ sương

Cái vui về một cái buồn muôn thu

Bóng xưa trong cơi xa mù

Yêu xưa nở nụ trắng mùa phấn bay

T́nh lên hồng ngọc ươm đầy

Lối kia dạ lư đường này phù dung

Sông thơ mấy thuở trong ḍng

Em về lục bát trải ḷng lá hoa

Khuya rơi vàng vơ âm nḥa

Bóng trầm luân vẫn phủ mờ nhân sinh.

 

 

Cơi sáng

T́m trong cơi sáng địa đàng

Mộ xanh cửa trước mộ vàng cửa sau

Mộ ta muôn sợi cỏ sầu

Mưa phai t́nh mỏng nắng đau lá vàng.


 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ