Huệ Thu

 

 

 

Hỏi theo

Người đi rồi. Ðã quên ta

cơn mưa ngày hạ tưởng là chiều thu

buồn im như tối sương mù

giọt lem cánh cửa, giọt mềm ngón tay...

 

Người đi rồi. Chẳng còn đây

cơn mưa ướt mặt chan đầy mắt ta

thốt câu nghĩa nước tình nhà

rồi đi như thể mưa qua núi rừng

 

Người đi xa mấy biển sông

ở đâu nước cũng xuôi dòng phải chăng?

ở đây còn nửa bóng trăng

hỡi ơi một nửa nỡ cầm đi sao!

 

 

Ðiệu buồn xuân mới

Xuân rồi anh ạ biết chưa?

cánh hoa đào nở cũng vừa em qua

gió bay tung tấm lụa là

để cho nắng tím chiều tà bỗng thương...

 

Môi em lạnh chút mù sương

anh hôn có nhớ quê hương thuở nào

sắc trời chờn chợ chiêm bao

ô kìa con bướm bên rào ngẩn ngơ!

 

Xuân rồi anh ạ, biết chưa?

câu ca dao điệu ầu ơ đủ buồn!

 

 

Ðêm thu

Ðêm Thu ngắm bóng trăng mờ

thấy hạt sương đọng trên gờ cửa gương

thấy mình trong nỗi cô đơn

và ánh trăng lạnh chảy buồn nhánh cây...

 

Trời không gợn một chút mây

chỉ sương nhàn nhạt tỏa đầy không gian

ở đây tôi ngủ không màn

nên sương ngoài cửa như tràn gối chăn

 

Trăng xa xa quá chỗ nằm

quê hương xa quá mút tầm mắt trông

mấy lần nhắm mắt muốn quên

bởi trăng kia chẳng là riêng của mình!

 

Ðêm thu chẳng có thơ tình

viết chi nữa nhỉ giấy xanh xé rồi

tim mà cắt được làm đôi

để xem thử nỗi ngậm ngùi ra sao?

 

 

Quên đi những ngày xưa

Ðêm nay đi dự tiệc về

buồn trong ly rượu còn bê đến nhà

bạn bè ngày một ngày xa

tình như sáng muộn, chiều tà, vu vơ

 

Mình về đứng lặng hiên mưa

đưa tay hứng mấy giọt hờ hững rơi

bỗng thương quá giọt mưa trời

buồn chi cứ rớt xuống đời ngổn ngang?

 

Trên trời một ánh chớp sang

dưới sân một đóa hoa tàn tạ bay

liếm vài ba giọt lệ cay

ôi ly rượu nhạt mà say không ngờ!

 

Nhủ lòng thôi nắng thôi mưa

quên đi thôi nhé ngày xưa những ngày...

chén cơm, hạt muối ô hay

chùi con mắt lạnh khói mây quê người!

 

 

Hào quang tình yêu

Em về áo phủ sân trưa

gió qua khóm liễu bay đùa áo lên

cảm ơn một đóa hoa sen

tình yêu của Phật nở trên cõi trần

 

Em về tóc thả bâng khuâng

sợi hiu hắt đứng như lần tương tư

cả trời xanh một trang thơ

hình như tất cả chỉ chờ em thôi

 

Mối tơ nắm dễ chi rời

em về buộc lại đất trời nhân duyên

áo bay trưa nắng thật hiền

để con bướm đậu nghiêng nghiêng cánh vàng

 

Em về trong dạ hoang mang

điệu hư phù trỗi cung đàn ngày xưa

chểnh lơi biết tự bao giờ

câu ăn năn nói không ngờ bữa nay

 

Em về cảm ơn bàn tay

còn thơm hương ngát của ngày thiên thu

kiếp sau có thể sương mù

hôn anh chút ngọt bây giờ môi son.

 

 

Ðầu năm gặp nhau ở chùa

Ðầu năm không hẹn mà cùng

thắp cây hương nguyện non sông buổi về

câu kinh tiếng kệ tâm kề

quê hương chìm nổi bốn bề khói mây

 

Ðầu năm dễ được lần này

bước chân lưu lạc nào hay bến bờ

cảm ơn núi có ngôi chùa

để ai nhớ biển những mùa tang thương

 

Ðầu năm không nói vui buồn

bởi đuôi con mắt còn sương cuối trời

câu kinh tiếng kệ đầy vơi

thực hư thấy đó một thời thoáng qua

 

Ðầu năm người ấy và ta

gần nhau trong phút khói tà tạ tan!

câu thơ khi chấm xuống hàng

nhìn lên dụi mắt mơ màng khói hương.

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ