Huy Cận

 

 

Bi ca

Hỡi mây trắng phất phơ màu gió cũ!

Nước buồn ơi! còn lại bến sơ xưa,

Cho ta gởi vọng xuôi về quá khứ

Đôi chút sầu tư nước đẩy, mây đưa.

 

Buồn đã lại khi bắt đầu yêu mến

Lòng mê say ngay từ thuở mê tình

Vì ta đợi cho nên người chẳng đến

Người xa ta, xa từ buổi sơ sinh...

 

Thời buổi ấy ở trong thời tình tự

Xuân muôn năm tơ mởn cỏ bên đường

Người thì đẹp mà lòng ta mới nở...

Gió mơn ru và mây giục yêu đương.

 

Hoa nắng rải ở trên màu tóc đượm

Áo lụa bay thấp thoáng lá chen phơi.

Lòng non dại đã hóa thành chiếc bướm

Cánh bâng khuâng bay tới đậu bên người.

 

Ta cầu khẩn như một lòng tín mộ,

Nhạc tim ngây phấp phới tiếng trăm chuông

Hồn lưu lạc chưa hề thờ một chúa

Yêu một người: ta dâng cả tình thương.

 

Nhưng chân đẹp vội rẽ đường trăm lối

Gió bay qua thôi đưa tiếng cười chào.

Rồi một bữa đứng chờ người chẳng tới

Ta thấy buồn cùng mọc với trăng sao.

 

Bóng đêm tỏa không lấp niềm thương nhớ

Tình đi mau,--sầu ở lại lâu dài.

Ta đã để hồn tan trong tiếng thở

Kêu gọi người, đưa tiễn nỗi tàn phai.

 

Hỡi mây trắng, hỡi nước buồn, gió cũ!

Sao chiều nay áo não vị sơ xưa!

Lòng ta nữa, cũng trở về một chỗ

Trong nỗi đau thương vương tự bao giờ.

 

 

Áo trắng

Áo trắng đơn sơ mộng trắng trong,

Hôm xưa em đến, mắt như lòng,

Nở bừng ánh sáng, Em đi đến

Gót ngọc dồn hương, bước tỏa hồng.

 

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon

Em duyên đôi má nắng hoe tròn

Em lùa gió biếc vào trong tóc

Thổi lại phòng anh cả núi non.

 

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời

Hồn em anh thở ở trong hơi.

Nắng thơ dệt sáng trên tà áo

Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

 

Đôi lứa thần tiên suốt một ngày

Em ban hạnh phúc chứa đầy tay

Dịu dàng áo trắng trong như suối

Tỏa phất đôi hồn cánh mộng bay.

 

 

Quanh quẩn

Quanh quẩn mãi giữa vài ba dáng điệu

Tới hay lui vẫn chừng ấy mặt người

Vì quá thân nên quá đỗi buồn cười

Môi nhắc lại chỉ có ngần ấy truyện.

 

Đời nhạt tẻ như tàu không đổi chuyến!

Đứng xem ngoài hay quay gót nhìn trong

Cũng thuộc rồi bàn ghế ở trong phòng

Và trong đó: những hồn quen biết quá!

 

Đời nghèo thế! không dành tôi chút lạ...

Đến ái ân cũng hết cả đợi chờ

Và mỗi ngày sau những giấc ngủ trưa

Mùng buông xuống không che sầu vũ trụ.

 

À! thế đấy, chốn hằng ngày cư trú

Ván bài đời may mắn chỉ ù suông

Ôi! tâm tư ngăn giữa bốn bờ tường

Chờ gió mới, nhưng cửa đều đóng kín!

 

 

Trình bày

Tôi sẽ đến trước mặt người, Thượng đế!

Để kêu than, khi tôi đã lìa đời

Khi lá rụng, và hồn tôi đã xế,

Sang bên kia thế giới của loài người.

 

Trước Thượng đế hiền từ tôi sẽ đặt,

Trái tim đau khô héo thuở trần gian.

Tôi sẽ nói:

"Này đây là nước mắt

Ngọc đau buồn, nguyên khối vẫn chưa tan.

Người biết đấy, lòng tôi trong trắng lắm

Người cho sao tôi giữ vậy, như gương

Mặt trời đẹp, sắc đời đua nở thắm

Tôi đã đành mang nặng nghiệp yêu thương.

Từng bước lạnh teo, một mình lủi thủi

Tin ngây thơ: hồn sẽ hiểu qua hồn

Tôi đâu biết thịt xương là sông núi

Chia biệt người ra từng xứ cô đơn.

Cả linh hồn, tôi đem cho trọn vẹn

Vốn nhà nghèo không quen thói bán buôn

Đến những kẻ mới vờ duyên hứa hẹn

Tôi cũng cho trọn vẹn cả linh hồn.

Đầu gối rã, tôi đứng chờ đã mệt

Tôi trông mong hai mắt tối đen rồi

Tôi đã khóc những đêm sầu đến chết

Thuở trần gian -- xin Thượng đế thương tôi.

Tuổi non dại lòng tôi say mến bạn,

Khi thanh xuân, tôi mỏi chạy theo tình.

Nhưng cô độc đã thầm ghi trên trán

Lòng lạc loài ngay từ thuở sơ sinh.

Lòng tôi đây, trọn một đời thương nhớ

Hồn tôi đây, thiên hạ bỏ đìu hiu

Người nhìn xem, chân tôi muôn dấu rổ

Thủng gai đời, đây tay vói tình yêu.

Hỡi Thượng đế! tôi cúi đầu trả lại

Linh hồn tôi đà một kiếp đi hoang

Sầu đã chín, xin Người thôi hãy hái!

Nhận tôi đi, dầu địa ngục, thiên đường."

 

Rồi tôi khóc, và đâu tôi ngã gục

Mắt tôi mờ, và tay của tôi xuôi

Không biết nữa, thiên đường hay địa ngục

-- Quên, quên, quên đã mang trái tim người.

 

 

Thuyền đi

Trăng lên trong lúc đang chiều

Gió về trong lúc ngọn triều mới lên

Thuyền đi, sông nước ưu phiền

Buồm treo ráng đỏ giong miền viễn khơi.

Sang đêm thuyền đã xa vời

Người ra cửa biển nghe hơi lạnh buồn

Canh khuya tạnh vắng bên cồn

Trăng phơi đầu bãi, nước dồn mênh mang

Thuyền người đi một tuần trăng

Sầu ta theo nước, tràng giang lững lờ.

Tiễn đưa đôi nuối đợi chờ

Trông nhau bữa ấy, bây giờ nhớ nhau.

 

 

Buồn đêm mưa

Đêm mưa làm nhớ không gian

Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la...

Tai nương nước giọt mái nhà

Nghe trời nặng nặng, nghe ta buồn buồn.

Nghe đi rời rạc trong hồn

Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi...

Rơi rơi... dìu dịu rơi rơi...

Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ...

Tương tư hướng lạc, phương mờ...

Trở nghiêng gối mộng, hững hờ nằm nghe.

Gió về, lòng rộng không che,

Hơi may hiu hắt bốn bề tâm tư...

 

 

Ngậm ngùi

Nắng chia nửa bãi chiều rồi...

Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.

Sợi buồn con nhện giăng mau

Em ơi! hãy ngủ... anh hầu quạt đây!

Lòng anh mở với quạt này

Trăm con chim mộng về bay đầu giường

Ngủ đi em, mộng bình thường!

Ru em sẵn tiếng thùy dương mấy bờ...

Cây dài bóng xế ngẩn ngơ...

Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?

Tay anh, em hãy tựa đầu

Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi...

 

 

Đẹp xưa

Ngập ngừng mép núi quanh co

Lưng đèo quán dựng, mưa lò mái ngang...

Vi vu gió hút nẻo vàng

Một trời thu rộng mấy hàng cây cao.

Dừng cương nghỉ ngựa non cao

Dặm xa lữ thứ kẻ nào héo hon...

Đi rồi, khuất ngựa sau non

Nhỏ thưa tràng đạc tiếng còn tịch liêu...

Trơ vơ buồn lọt quán chiều,

Mái nghiêng nghiêng gửi buồn theo hút người.

 

 

Dấu chân trên đường

Ai biết đường kia dậm mấy lần?

Gió vừa thổi lạc dấu muôn chân

Làm sao góp lại nâng xem thử

Những bước vu vơ xa lại gần.

 

Thôi đã tan rồi vạn gót hương

Của người đẹp tới tự trăm phương

Tan rồi những bước không hò hẹn

Đã bước trùng nhau một ngả đường.

 

Cây mở cành xanh, nghiêng lá phơi

Bụi gieo trên lá, dội nên lời

Bâng khuâng kể lại bao câu chuyện

Của những bàn chân rổ dấu đời.

 

Đã vậy bao lần rồi thế nhỉ?

Và sau này nữa dấu chân ai

Sẽ ghi rồi xóa trên đường bạc,

Mỗi lúc trời đau gió thở dài.

 

 

Tràng giang

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song

Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả

Củi một cành khô lạc mấy dòng.

 

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu

Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều

Nắng xuống, trời lên sầu chót vót

Sông dài, trời rộng, -- bến cô liêu.

 

Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng

Mênh mông không một chuyến đò ngang

Không cầu gợi chút niềm thân mật

Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

 

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc

Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa

Lòng quê dờn dợn vời con nước

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

 

 

Vạn lý tình

Người ở bên trời, ta ở đây

Chờ mong phương nọ, ngóng phương nầy

Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm

Vạn lý sầu lên núi tiếp mây

Nắng đã xế về bên xứ bạn

Chiều mưa trên bãi, nước sông đầy.

Trông vời bốn phía không nguôi nhớ

Dơi động hoàng hôn thấp thoáng bay.
Cơn gió hiu hiu buồn tiễn biệt

Xa nhau chỉ biết nhớ vơi ngày.

Chiếu chăn không ấm người nằm một

Thương bạn, chiều hôm, sầu gối tay.

 

 

Xuân

Luống đất thơm hương mùa mới dậy

Bên đường chân rộn bước trai tơ

Cây xanh cành đẹp xuôi tay với

Sông mát tràn xuân nước đậm bờ.

 

Ồ những người ta đi hóng xuân

Cho tôi theo với, kéo tôi gần!

Rộn ràng bước nhịp hương vương gót

Nhựa mạnh tuôn trào tưởng dính chân.

 

Bắt gặp mùa tươi lên rún rẩy

Trong cành hoa trẻ, cổ chim non

-- Có ai gửi ý trong xuân vũ

Đất nở muôn xuân vẫn chẳng mòn.

 

 

Tiễn đưa

Chân rộn, lòng đau xé

Tay buông, dáng não nùng

Đứng dừng trông mắt lệ

Đi: bắc cầu nhớ nhung.

 

Người xa, buồn lại gần

Tai nặng lời giao thân.

Ngã ba tà áo lặn...

Dặm trường thương cố nhân.

 

Gió về, chiều sẽ kể...

Bước chậm tưởng gần người...

Cây dài lung bóng xế

Sương sầu gieo xuống vai.

 

 

Ê chề

Tôi lại mỉa mai rồi

Sao mà buồn thế ấy!

Xuôi đường, mây nước trôi

Bỏ lại lòng ta vậy.

 

Đôi tay không tín mộ

Chỉ lạc hướng thiên đường

Linh hồn tôi góa bụa

Đơn chiếc giữa đau thương!

 

Mong trốn tránh bơ vơ

Tôi đem tình bán rẻ

Cho vạn khách thờ ơ

Và lòng tôi đã ế.

 

Một chiếc linh hồn nhỏ

Mang mang thiên cổ sầu

-- Những nàng tiên dần chết

Mơ mộng thuở xưa đâu?

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ