Ngu Yên

 

 

 

 

Suốt kiếp phiêu bồng giữa hoang mang

Những giọt mưa thẳng chôn xuống đất

Những giọt mưa nghiêng gơ cửa gương

Mắt nh́n nước vẩy

Tai nghe gọi

Bỗng chạm đáy hồn vọng thê lương.

Hiểu ra:

Tiếng nước trên gương cửa

Phù phiếm chưa bằng nhịp máu tim

Biết ra:

Giọt nước vào cát bụi

Mặt đất trăm năm vẫn im ĺm.

 

Những đời rơi thẳng vào tịch mịch

Những sống rơi nghiêng thành tiếng vang

Giọt nước về đâu khi mưa tạnh

Hay thoáng phiêu bồng giữa hoang mang?

 

 

Chóng mặt

Dễ ǵ anh ngă bệnh

Dễ ǵ anh ốm đau

Chẳng qua hơi sổ mũi, mỏi mệt, nhức đầu

Khó chịu trong người ai chắc là cảm cúm

Không chừng v́ sống đă quá lâu.

Đừng lo lắng nhiều

Đừng hẹn bác sĩ

Anh sẽ không sao

Chẳng qua nhiệt độ lên hơi cao

Nóng lạnh bất thường sao gọi là nhiễm bệnh

Không chừng v́ bốc nhiệt chiêm bao.

 

Anh không uống thuốc, không xức dầu, không ngủ riêng

Bệnh sầu chỉ đợi mỗi thuốc tiên

Chữa tận căn nguyên đă ung đời chán nản

Mới vượt thăng trầm thắng bại cách tự nhiên.

 

Nằm nghỉ làm ǵ mất th́ giờ

Chóng mặt nh́n đời cũng thích như nằm mơ

Để anh ra chống trời dù suốt đời chết đứng

Rồi sống mơ hồ khi tâm sự với thơ.

 

 

 

Tùy thi: điếu sinh nhật

 

16-11-2000
Mỗi ngày
Từng khoảnh khắc
Đời giết tôi như giết mọi người
Giết em giết cỏ cây giết muôn thú
Có hiểu đáy ḷng chưa biết nói sao
Tôi không có ǵ để mất
kể cả sinh mạng
Càng thấy phù du càng sợ phù du càng sống phù du

Mỗi ngày tôi sống mỗi ngày ngọc phụng
Ḷng tốt em cứu ư nghĩa b́nh thường
Giữ tôi khỏi phá tung xă hội
Nơi sắp hàng chờ chết khó với nhau

Khi sợ chết khi không sợ chết
Khi cần thơ khi không cần thơ
Khi yêu em khi yêu người khác
Chẳng có ǵ tôi giữ được lâu
kể cả linh hồn

Mỗi ngày sống em bao dung lượng thứ
Tôi già theo trận chiến giữ tôi
Bất kể thắng hay bại
Hăy đốt tôi chung với thơ
Tàn tro ấy tung hê không thờ cúng
Mỗi ngày sống biết ḿnh gần gũi chết
Nhục nhằn sao lo sống mất lương tri
Người ta điên kéo chi tôi vào lưới
Tôi là tôi sao chạy theo người
Tôi điên rồi
Vài lúc tỉnh bực ḿnh xấu hổ

Gục đầu xuống mỗi ngày c̣n sống
Muối mặt sinh tồn tiêu hủy danh tên
Em tiếp tế hơi thở ngọc phụng
Hấp hối thương em mà mừng cho tôi

Mỗi ngày chết
Yên b́nh
Không ngại sống
Chẳng có ǵ giữ tôi được lâu
kể cả đời sau

17-11-2000
Tuổi tác khô dọc đường mệnh lụy
Bạn bè thăm bệnh tặng CD
Ca sĩ hát nhớ người t́nh mờ mặt
Quá khứ cầm chừng muốn bỏ đi
Tôi ho ngứa rách ḷng khạt nhổ

Già phải bệnh
Lạ quá sao tôi bệnh?
Đă ba tuần lê lóc nặng thuốc men
Khắp thân thể ḥ reo lời sinh tử
Vi trùng quen thuộc chỗ ăn nằm

Tôi muốn làm quan tài h́nh hồ cầm
Bốn dây căng qua đầu xuống chân
Dựng xiêng xiêng mặt tôi nh́n viếng khách
Có nhạc công kéo nhạc suốt đêm dài
Có em hát bài tôi yêu thích
Có bạn vỗ tay, ḥa nhạc, hát theo
Tôi muốn dậy độc ca bài hạnh ngộ
Tôi muốn chơi dù xác lạnh hồn tan

Đêm thức giấc viết bài thơ chuẩn bệnh
Ho ḷi phèo mửa mật mới thành thơ
Ra nhà sau gom cưa đinh búa đục
Tôi bắt đầu đóng hồ cầm

18-11-2000
Tôi làm thơ nhiều hơn ăn cơm
Cất thơ nhiều hơn đếm tiền
Vất vả với thơ nhiều hơn t́nh ái
Đam mê thơ lớn hơn sự nghiệp
Gần gũi thơ hơn gia đ́nh
Vậy mà không có viết

- Có viết không, cho mượn?
Hỏi bạn
Bạn hỏi người bên cạnh
Người bên cạnh hỏi người quen
Ông hỏi bà
Bà hỏi trẻ
Không ai có viết

- Có giấy không, cho xin?
Không ai có
Ra phố mua

Sống và thơ như giấy và viết
Không thể mượn, không thể xin
Mua bằng ḷng c̣n tươi máu
Tôi yêu thơ như thế
ma thường xuyên mất viết

20-11-2000
Đêm ám ảnh chân dung họ Nguyễn
Mường tượng trong mơ lạnh lẽo h́nh hài
Đôi đũa gắp cháo buồn trơn tuột
Thức giấc ngón tay c̣n lượm ánh trăng

Nguyễn sẽ đi
Về theo vi khuẩn
Mỗi ngày qua xa thêm một ngày
Em thích gị chao quảy
Ngầm nói hai ḿnh dính nhau
Nhưng đói bụng không để dành lâu
Đời xé đôi
Anh về cháo trắng

Múc không đầy tô
Bốc hơi nước mắt
Một ḿnh chao quảy đôi cô đơn
Xé nhè nhẹ thương em thương Nguyễn
Anh đi rồi
Cúng cháo thay cơm.

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ