Nguyễn Đăng Tuấn

 

 

 

Tự môi xưa còn dấu vết ngậm ngùi

hạnh phúc em như những cây bã đậu

từ những cành rung phấn lẫn rung hoa

trưa nắng cháy nghe lòng riêng hối hả

mật nguyên đưa trong nụ gấm thật thà

 

hạnh phúc em như chùm cây trứng cá

nở ra phần đỏ thắm những mộng con

mảnh khảnh đời chia ra hương phấn lạ

tự tàn nghiêng che lộng đón vuông tròn

 

hạnh phúc em đôi hàng cây lựu đỏ

gió mơn hoa và lá mớm tình về

hôn nồng cháy tình thơ ngây dại ngóng

tìm yêu riêng trong vệt cắn đê mê

 

hạnh phúc em cần gì thêm hỡi nhỏ

đời hôm qua tình sớm tối tinh khôi

yêu ở lại trong hồn thiêm thiếp bóng

tự môi xưa còn dấu vết ngậm ngùi.


 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ