Nguyễn ức Bạt Ngn

 

 

 

 

 

Một giọng thơ ngạo nghễ ngất trời. Một hồn thơ ci xuống thật su ở những tri buộc v niềm đau v tận; v ngước ln thật cao ở những đỉnh trời tự do bt ngt. ng chạm đến nỗi đau tnh, hay nỗi khổ đời bằng ci giọng rất ư bnh thản. Hay ni cch khc, bằng ci giọng rất ư bnh thản, ng khuấy ln những cơn ging bo của cuộc đời.

y khng phải l những bi thơ hay nhất của ng. Thơ hay của ng th rất nhiều, nhưng ti chỉ c bấy nhiu. Mong sẽ được đọc tiếp vo dịp khc. By giờ chỉ đọc vi bi ngắn c được:

 

Phương Ty

Xuống sng vớt củi

Một chiều phương Ty

Giữa hồn gi nổi

Qua cầu ai hay

 

Qu Bữa

(tặng vợ)

Một chiều phương Ty

Nồi cơm chưa chn

Em ngồi khoanh tay

Khi chiều phủ kn

Bn nh tc bay.

 

V Dung

Từ em l ci phiu bồng

Từ em nhạc ph giữa lng nhiu kh

Từ em lần lữa hẹn thề

Trăm bng l một thuở về hm mai

Từ em l đ lạc loi

Nghn con sng nhỏ ra ngoi bến sng

Từ em l đ theo dng

Từ em l đ trong lng v ưu.

 

Hạt Mu

Ta cn ta hạt mu

Vỡ bn trời căm căm

Mười năm thơ ẩn nu

Rụng giữa người đăm đăm

 

Ta cn ta ru tc

Ht theo ma long đong

Em cn em tiếng khc

Lướt mun trng my trong

 

Mười năm qua vội v

Mười năm tri ơ hờ

Mưa trong người xối xả

Nắng ngoi đời chơ vơ

 

Em, em qu xuống đ

C nghe hồn mang mang

Tri tim mnh qu nhỏ

Sao dậy lời vang vang

 

Mười năm em ở lại

Mười năm ta qua đường

Mười năm đầy i ngại

Mười năm tri tai ương

 

Ta vẫn cười ngạo nghễ

D em, em phai mu

Ta cn ta du bể

Trắng trăm ma sương ngu

 

Mười năm như nước trong

Mười năm như hư khng

Mười năm, mười năm rụng

Ht xa ngoi mnh mng.

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ