Nguyễn Mạnh Trinh

 

 

 

Thơ mới của Nguyễn Mạnh Trinh đọc ln, nghe như nhạc. Một loại nhạc buồn thấm tha. Một loại buồn rất đau. Nhất l bi ny, giọng thơ thật trầm tĩnh, m nỗi đau th lạnh t vo tận tim gan:

 

Dặn Anh Khi Sng

Anh, rẽ thẳng ngi em ln tc xa

Khng quanh co khuất khc mối tnh em

D biển gi sẽ rối tung trăm ngả

Anh vuốt ve cho giấc ngủ em mềm

 

Anh, ru em lời ca dao mật ngọt

Cho em qun cơn kht biển nhọc nhằn

Nhn thẳng mắt em chn trời hy vọng

Cho mnh mng anh trn phẳng vết nhăn

 

Anh, vuốt khẽ cho em t o mộng

Khp sau lưng tia nắng đẹp phố phường

ka anh tung tăng đi bướm đẹp

ang n đa bi cỏ biếc qu hương

 

Anh đọc nhỏ thơ anh lời dưới mộ

C phải em đang dần r xc thn

C phải đang bập bềnh mun khi sng

ường hải hnh trăm lối dạt phn vn

 

Anh, hy hn em bờ mi vời vợi

Ấm vng tay t o đẹp em đan

ợt phiu bạt gi bn trời tiếng gọi

Ơi nụ cười sao đau xt v vn

 

Anh, em đ vi trong lng biển thẳm

Vo cnh chim qua nhịp sng đoạn trường

Ru xanh sẽ mun đời xy nấm mộ

Tri tim khng ngưng nhịp đập qu hương.

 

Lng mạn. Chung tnh. Nỗi nhớ v niềm đau, thong hiện, thong ẩn. Rất nhẹ nhng, thi vị.

 

Thấp Thong Bng Một Người

Nghe thoang thoảng từng bi thơ anh viết

Hương một người nồng mi tc thn quen

Nhớ man mc rong ru sn Thnh Nội

Mi hoa quỳnh trong nỗi nhớ lnh đnh

 

Gi phớt nhẹ nắng bn thềm ru rt

Sầu vu vơ từng phiến dấu gt chn

Ngọn cỏ non e d mi mật ngọt

Nghe chiều về chầm chậm đến, phn vn

 

Bỗng trời mưa hnh như đang gợi nhớ

M l th buồn mấy nhnh sng đời

Tc ai bay xa trăm miền ngng đợi

Qua chuyến đ soi bng nước m khơi.

 

Em cn giữ mu o vng tn nữ

Lụa trinh nguyn o mỏng khp hồn thơ

Hồng cht nhớ phảng phất chiều sương khi

Như nụ cười vỡ vụn nt ngu ngơ

 

Dng em nhẹ buổi sng trường vi tm

Bi học vui như một cht n cần

T o bay quấn bn chn quyến luyến

Như gi trời hn nhẹ những bn chn

 

C tiếng ht vọng đy hồn min viễn

Trn mi cười trong giấc nhớ khn ngui

Ma xun đến xin cnh hoa quỳnh nở

Trong nhịp đn thấp thong bng một người.

 

Tự gẫm thn phận mnh, c vẻ như loi su mọn. y khng đơn giản như những lời than thở m kỳ thực l một tra vấn su xa nghĩa cuộc đời v về sự tồn hữu của mnh. Tra vấn ấy lm cho con su mọn c thể tồn tại v c thể vươn ln được.

 

Chỗ Ẩn Của Loi Su

Chiều bước khẽ trn ng về của gi

Thập tự buồn tay phất phới hạt mưa

ầy l a nẻo v cng đ lỡ

Mi đằm đằm sương khi chốn rừng xưa

 

Ở một chỗ ai cũng hn như cỏ

Thn su đo đếm mi lối chng gai

Lửa trời nung c người loang dấu đỏ

Dốc lầy thm gt mỏi đỡ thn gầy

 

Ging bo đập nht roi đời quạnh quẽ

Mi tả tơi bầm tm một hồn sầu

Cy ngả nghing vắng bặt loi chim sẻ

Mắt ngại ngng nhn đm tối về mau

 

Ở một chỗ ai cũng buồn như l

Dẫm dn tan tiếng vỡ bng trời xa

Ln tranh thấp nu nương hnh tượng lạ

Ta về đu my xuống giữa đời qua.

 

i khi say trn như một g bất đắc ch. Lời thơ ng nghing theo hồn sầu. Lưỡi gươm khng vung được th vung cả ti thơ, nm vo những chiếc mặt nạ trơ l. Lạc lng giữa chốn ph hoa. Sầu dng ngt ngn m khng rơi lấy một giọt lệ. Thơ anh l như thế. au niềm đau thật dữ tợn, m kh khốc lm sao ấy. Chỉ thấy lửa sầu bốc, miệng đắng, mi kh, mi lạnh, hiếm niềm vui v khng nụ cười, chứ khng thấy khc. G thơ nầy, tuy say, tuy sầu, tuy lạc lng, ngơ ngc, m hạo kh vẫn ngất trời.

 

Bi Thơ Cuối Năm

Năm hết một mnh ngất ngưởng say

Chiều sương hơi ni lạnh mi đời

Chn chồn bước lạc vo hoang lộ

Cửa đng mộng đời trai thong bay

 

Ta đếm đời ta hiếm nt vui

Chiều thiu nắng lửa sng sương đầy

Quanh ta đ tảng sầu vương nặng

Phố cũ tm qun bng o ai

 

Ta vẫn bậm mi tiếng thở thầm

Bạn b i đầy đọa chung thn

X rừng hiu hắt đời bng lặn

Xa thẳm cỏ sầu lối phn vn

 

Ta muốn ngm thơ như trng sĩ

Vung gươm miệng ht đời bin cương

Thế nhn đầy dẫy phường mắt trắng

Ph thế thn tn giấc mộng hoang

 

Hắt chn về nam chờ đm hết

Ngy đang hửng nắng xuống phương no

Ta thn đất trch sầu chắn lối

Qu nh ai đợi dưới hng cau?

 

Ta nốc hơi men đầy miệng đắng

Lửa sầu bốc ngọn ngả nghing đời

m ba mươi tết sầu chắn lối

Tm thử qu nh lửa biếc soi

 

Mộng vẫn cn lưng trong cốc nhớ

Men bốc hoang sơ một ci người

Mới hay ngơ ngc chiều phố chợ

Mỏi mắt khng ra một nụ cười.

 

Tm khng ra nổi nụ cười của người khc, hay l chnh mnh khng cười nổi? C lẽ cả hai. C chăng l nụ cười gượng, nụ cười ti t, khng cn g để ni. 

 

Ring Một Cht Tnh Cờ

Th thi cn lại nụ cười

Cy kh ngọn vẩy cnh vời mộng nhau

Xa người tưởng đ ngn sau

Sao ngơ ngc vẫn nỗi sầu chưa phai

Xứ người lạnh bủa đi vai

Nhn nhau mặt lạ thở di bỗng nghe

 

Th thi đ lỡ ng về

o trưa h trắng hng me thuở no

Gi cuồng vt khoảng trời cao

Yu người lộng cnh chim chao chập chng

Một khun đ tảng lạnh lng

Dấu mun lượng sng bo bng vết đau

 

Th thi chẳng đủ trầu cau

Người mang kỷ niệm di dầu tuổi vui

Tiếng đn rớt xuống ngậm ngi

Kho nhăn mắt đỏ dập vi ci su

Bởi sng ai gẫy nhịp cầu

Ba năm thoảng mặt nước cau ngỡ ngng

 

Th thi, thư cũ ố vng

Phận ring con nước bng hong ma trăng

ủ rồi, giọng ni gi băng

Sao run tay những hằng hằng nhịp tim

Cho ng, vẳng ci lặng im

Mũi dao đỏ ngọn mu chm nhớ ai

Cho ng, phải tiếng gi lay

Hay mun kỷ vật đong đầy, nu quanh

Lạ rồi mượt sợi tc xanh

Cho b, thoảng một m thanh, cũng đnh.

 

 

                        

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ