Nguyễn Văn Phong

 

 

 

 

Mùa đông còn lại gì nào

Mùa đông còn lại gì nào
cô đơn và trơ trọi
bên một quả đồi nhỏ
con đường xa lạ
mối quan hệ hời hợt
đàn bà chưa kịp làm tình

Mùa đông còn lại gì nào
cô đơn và trơ trọi
kiêu hãnh tàn theo hoài niệm
bên buốt giá
đơn độc
xác xơ

The thắt gối đầu the thắt
xơ xác đợi xác xơ
tôi còn lại gì nào
đơn độc, và
tự do.

 

 

Nằm nghe tiếng gió

bệnh viện
sự nghỉ ngơi bất chợt
bên dòng đời
lòng nằm nghe tiếng gió

cơn bão đến
mất điện
căn nhà mút màn mưa
đời nằm nghe tiếng gió

Con tàu cuộc đời lao dốc,
Tôi thấy mình nằm nghe tiếng gió
êm đềm
một giai điệu 
bên thét gào mưu toan.

 

 

Sau tất cả là con đường

Sau những thiếu hụt
sau những ước mơ không thành
sau bất hạnh
và kiệt quệ
bị hắt hủi và xua đuổi
oan trái,
nghiệt ngã
cạm bẫy,
và lừa lọc
sau tất cả...
là con đường.

 

 

Trống vắng

Bỏ xa
thiêng liêng và thời sự
Bất tử ở đâu?
Hành trang chỉ là trống vắng

Lặng lẽ
vẫn bỏ xa
nơi nao? 
Hạnh phúc nơi đâu?
mơ hoang
nước mắt thành trống vắng

hết bỏ xa
Mặt trời vẫn mới

Tâm hồn héo úa

bên đời

               mưu sinh.

 

 

Tôi thuộc về con đường nhỏ

Ngôi làng hai bên đường

Quán cà- phê, những người chạy chợ

Uống cà- phê,

rồi từ giã

 

Không bao giờ quay lại con đường nhỏ

Cửa hàng tạp hóa, những người đàn bà chạy chợ

mua chuối,

Chất đầy xoài

dưới nắng vàng rực rỡ

Nơi tôi từng đặt bước

qua những căn nhà hai bên con đường nhỏ

ngơ ngác

chào tôi.

 

  

Người trồng hoa

Tôi đi trồng hoa
nhà kính
mong manh
nao nao cát tường
nụ hồng chưa nở
cắt cẩm chướng xuân thì

Người trồng hoa
nắng gió sớm chiều
chờ mùa kheo sắc
vạt cúc vàng rực rỡ
ngỡ nắng rơi

Đường đi trồng hoa
quanh co
những ngôi nhà Đà Lạt
xắp đặt như tranh
trường phái ấn tượng
mê hồn
là ân huệ,
cảm hứng,
linh hồn hoa.

 

 

Lang bạt

Xa mái nhà
lang thang
những nơi có nắng
Nhớ nhà khi nơi đây đầy gió
cầm xà-bách
đón ngày tàn với những gì gắn bó
lũ chó
khóc
dang dở chiều
bỏ chúng, tôi đi.

 

 

Giọt nóng đâu còn

Em phản bội

Kỷ niệm đã qua mau

Chỉ tiếc chăng ngày ấy

      em chưa xây lâu đài

      tôi chưa thất bại

      phản bội sẽ làm hai tim đau

Kỷ niệm đâu còn để nghe những lời phản bội

Kiêu hãnh không còn để thấy mộng hư hoang

Hoài bão còn đâu để tự trọng biết đớn đau

giọt nóng đâu còn để tim ứa máu

xuân thì chẳng đẫm hương

nước mắt không còn khóc

tóc không còn dày

môi không đỏ

nên trước phản bội

                             đời dịu đau.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ