Nguyệt Thư

 

 

 

Sắc

Trích từng hạt máu đỏ

Rút từng sợi thần kinh

Chẻ ra và xé nhỏ

Vẫn thấy mình trộn chung

 

Không

Chỗ nằm bên cạnh trống

Bình vắng một nụ hồng

Nửa khuya trăng lẻ bóng

Nước mắt ràn rụa tuôn.

 

Quán gió mùa xuân

Có một lần xuân đến

trời đất còn lạnh căm

ta ghé chân quán Gió

đọc sách và ngắm trăng

 

Sách đọc hoài không hết

bởi người choáng mắt em

trăng dỗi hờn trốn mắt

bởi ta chẳng hề nhìn

 

Mặt hồ sương phủ kín

giày in mất vệt bùn

chú dế mèn thảng thốt

gáy ran lùm cỏ non

 

Năm năm rồi ghé lại

cũng mùa trổ lộc xuân

hồ mênh mang sóng trải

quán Gió trơ vơ buồn

 

Ngồi tựa lưng vách gỗ

góc giò lùa năm xưa

lặng nghe tiếng dế cũ

dội vào đêm. Thật khuya

 

Dấu bùn trên hài nhỏ

lưu hoài một vết khô

người đưa tay phủi hộ

chỉ còn là giọt mưa.

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ