Phan Xun Sinh

 

 

 

 

 

Thơ Phan Xun Sinh, qua thi phẩm ứng Dưới Trời ổ Nt c m hưởng của một tập trường ca thật buồn, thổn thức, pha lẫn niềm kiu hnh ngang tng của một kẻ đ tri hết thn phận mnh qua cuộc biển du tnh yu, chiến tranh, thời cuộc. Ci g lun lun xưng "ta" ấy, d ngoảnh nhn lại đoạn đường đi qua với bao lời cay đắng, trăn trở, buồn lặng, nhưng khng bị chm khuất trong những bất hạnh m mnh đ phải gnh chịu. G ấy nhn lại một cch bnh thản, lặng lẽ, v cười khẩy. Nụ cười khinh bạc nm vo khổ đau. Sau bao nhiu dập vi, g vẫn đứng dậy dưới trời đổ nt. Lầm l, vững chi, lững thững bước tới, sừng sững như một con t gic giữa rừng gi...

 

Bay qua đời khi sương

bo ging nổi dậy đất trời

ta con chim nhỏ lạc nơi tr mnh

cận kề giữa chốn tử sinh

trải đời qua mấy điu linh ngập đầu

 

cũng sng gươm, cũng khổ sầu

hồn xiu phch tn một mu tang thương

cũng t ngục, cũng cng đường

qua bao nhiu ải cn vương dấu giy

 

nửa đm cn vọng tiếng ai

nghe oan hồn khc bn tai r rời

giật mnh, chỉ biết ngậm ngi

lm sao chia bớt với người nỗi đau

 

bn nầy, bạc cả mi đầu

ng qu mỏi mắt, chm su ngn trng

một đời hơn nửa kiếp hung

cũng ly lất sống khốn cng bến m

 

cn đu một chỗ đi về

cố hương chm khuất lng th thiết buồn

lng ta đau khc đoạn trường

mắt mờ chn mỏi khi sương mịt m

 

Nghe chim ht trn đồi 55

nằm trong hầm, lắng nghe chim ht

m tưởng mnh đang sống thi bnh

tiếng sng, tiếng chim. Nghe buồn lạ

vy quanh ta giữa chốn đao binh

 

chắc by giờ em vừa bt phố

đang ung dung trau chuốt sắc hương

tm phấn son, thay đi giy mới

thong thả dạo quanh những con đường

 

ta vẫn nằm. Trn đồi gi thổi

chim ht ban ngy, pho dội ban đm

em cứ chạy theo từng mốt mới

cn ta, uống rượu để tm qun

 

trn đồi trọc, cỏ khng kịp mọc

sống chết một đời c nghĩa chi

khi tỉnh giấc, ng bn ro chim ht

lng ta đau, nhn mi cuộc tnh đi

 

như thỏi son mi. Khng cn thắm

nn em qun một thứ chẳng cần

ta bấn loạn, cơn đau cng cực

cho thua. Em trong ci trầm lun.

(ồn Bồ Bồ, thng 2/72)

 

Cho người tnh phụ

cơm o lm ta chạy xui chạy ngược

em lm ta ngồi đứng khng yn

giữa chợ đời tối tăm my mặt

ta lầm l thnh bậc thnh hiền

 

đời chia ta thnh từng ng rẽ

những nhnh sng đu dễ gặp nhau

mảnh tnh vỡ tri đi tứ tn

nước chảy qua cầu cn đọng vết đau

 

vẫn biết tnh đi l tnh hết

m sao ta cứ mi trng tin

vết thương cũ, bỗng dưng ẩm

cy vẫn cn in dấu chn chim

 

mới hay đu dễ g qun được

em một thời dậy sng đời ta

l để lại lưỡi dao oan nghiệt

cứa nt ta bằng m i mượt m

 

rồi cũng lụy trn đường tnh phiu bạt

cũng ho hon ngy vỡ cuộc tnh si

ta bấn loạn giữa triền sinh tử

em cứ ung dung dứt o ra đi

 

thi, như đ một thời phận bạc

một thời mang vết chm ngang lưng

chưa ng xuống, tnh kia cũng mất

nn nhn đời theo những bng khung.

 

Nhưng con t gic ny rất chn tnh, nhạy cảm. Nhờ vậy m c thơ. Lẩn trong vẻ kiu hng của một kẻ ngang tng thch đố với đời, l khối tnh chn chất, thơ mộng v tha thiết đến tội nghiệp.

 

xu

đưa em qua tới Cồn Dầu

con đ khng muốn quay đầu. V em

tần ngần. Trn bến thn quen

mắt trong mắt đọng ưu phiền, cn mơ

em v anh. Cch đi bờ

đ xưa cn đ, by giờ em đu?

 

v chợ Hn

em qua. Phố bỗng lặng im

tiếng khua guốc. ập con tim rộn rng

anh qua. Phố qu trễ trng

vắng em, nn buổi Chợ Hn buồn tnh

v tnh, hay em cố qun

để anh rớt lại bn thềm chợ đng.

 

Gi Huế

Huế c em của một thời xe đạp

quanh đi quẩn lại những con đường

m cũng chnh em. Cho ta tuột dốc

n Nam Giao. ầu cắm xuống dng Hương

 

biết thế no một thứ lừa Thượng Tứ

d cao tay ta cũng ng dưới chn

đng đời cho một tay bạt mạng

hợm mnh muốn quất ngựa truy phong

 

em đu thể cao bay xa chạy

ta rượt hoi như một thứ khng đin

cũng c lc em quay đầu ng lại

l lng ta bỗng chợt thấy bnh yn

 

rồi cũng chnh em bỏ tr chơi cũ

khp mnh như một gi thm cung

l ci lc ngựa h vang rong ruổi

phng mnh trong gi bụi mịt mng

 

Huế khng c em nn buồn rười rượi

m ta đy thnh một đứa thất tnh.

 

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ