Quan Dương 

 

 

 

 

Sinh nhật

Chiếc kim giây nhích từng bước một

Chẳng gì buồn. Cũng chẳng gì vui

tuổi thong thả bước vào năm mốt

không soi gương cũng biết già rồi

 

Năm ngọn nến cao một ngọn nến thấp

Chiếc bánh sinh nhật tròn bé bằng bàn tay

Không đủ chỗ chở tuổi già chồng chất

Ta thổi một hơi dài, những đóm nến lắt lay

 

Mở từng cánh cửa trong ngăn trí nhớ

Cánh cửa tương lai ổ khóa mất chìa

Ta mở cửa vào căn nhà quá khứ

Thấy ta ngồi chờ hai con mắt đỏ hoe

 

lách dĩ vãng lần theo đường rải sỏi

nơi dậy thì em nhón gót chân son

Thuở trai tráng ta bồng em nhẹ hểu

Giờ trở trời một tí cũng đau lưng

 

Những ngọn tóc nơi chứa phần nhạy cảm

Bụi thời gian từng lớp phủ trắng dày

phần em thích ngày xưa giờ thê thảm

như trái táo tàu bán ngoài chợ nhăn nheo

 

Chút gió lạnh chơi khăm luồn hốc mũi

ghẹo mấy sợi lông cũng đủ ách xì

nguyên cớ đó vì tuổi già sức yếu

Chứ chẳng em nào thèm nhắc đến mình chi?

 

Năm mốt tuổi hết vui buồn vô cớ

Đã qua rồi thời ghẹo nguyệt trêu hoa

Cái thuở ta còn hiền hơn quỉ sứ

Đã trôi theo năm tháng ơ hờ

 

Chiếc kim giây nhích từng bước một

Chờ gió qua là rụng xuống lề đời

Đã đến lúc ngồi một mình đếm tuổi

Tuổi quá nhiều đếm mỏi mười ngón tay.

(20.10.01)

 

Khi dạt bước vào nhau

Mai cổ tích từng làn hơi em thở

anh. Mỗi một ngày

một lúc

một đêm

 

Bài toán hỏi:

- Điểm gặp nhau của hai đường thẳng song song?

giải đáp:

- Điểm gặp nhau ở vô cực.

Anh lang bạt đã đời rồi cũng gặp

tình yêu em ngay tại điểm khởi đầu

 

Khi anh và em rót mật vào nhau

Trái tim úa cũng trở thành xanh ngắt

Mỗi buổi tối thả sương lùa qua tóc

Một trăm năm

anh đếm thử. Bao ngày?

Trái tim ròm một nửa của anh thôi

Còn một nửa giao quyền em trảm quyết

Như con bạc đang say đòn, khát nước

Anh đặt vào em hết cả thanh xuân

 

Em có sẵn sàng giở chén đời anh?

Có dám ăn thua đến khi cháy túi

Đời dâu biển túi anh đầy quá khứ

Không còn chỗ thừa để cất tương lai

 

Cuộc sống đôi lần như nước đọng đáy ly

Anh đôi lúc buồn như con gà cú rụ

Anh và em có nhiều điều không thể

Em dám vì anh có thể nhiều điều?

 

Khi anh và em dạt bước vào nhau

Hai đường thẳng vấp mô số mệnh

Cởi chiếc áo bẻ cành khô dĩ vãng

Trồng lên vùng đất nứt

đợi mưa em

mỗi một ngày

sợi nhớ mọc dài thêm

mỗi một ngày

ngóng dài theo sợi nhớ

 

Em ngọt lịm như cỏ non đang thở

Anh con bò nhai lại mỗi canh thâu

 

Khi hai người trôi tấp vào nhau

Anh nghiêng lòng rót thơ em giải khát.

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ