Sông Kiên

 

 

 

Vu Vơ Mùa Thu

Em về nắng cũng theo sau

Em đi lá cũng phai màu lá rơi

Em gần tay vói mây trời

Em xa như thể là hơi thở buồn

 

Em sầu nên có mưa tuôn

Em hờn nên gió lạnh luồn qua song  

Bây giờ nắng có vui không ?

Bây giờ lá có đau lòng lá rơi ?

 

Bây giờ mây có chơi vơi ?

Bây giờ hơi thở ... tình ơi có buồn ?

Bây giờ mưa có hay tuôn ?

Bây giờ gió có lạnh luồn qua tim ?

 

 

Tháng Hạ

Tháng hạ ngày dài héo hắt mây

Mặt trời nung đốt thế gian nầy

Đêm về khắc khoải tương tư gió

Mưa ở nơi nào ? Có nhớ cây ?  

 

Tháng hạ yêu nhau lòng thật thà

Yêu từng ngọn cỏ, ngõ chân qua

Yêu cô con gái sầu trinh nữ

Yêu gã trai tình mộng viễn hoa  

 

Tháng hạ đêm hè đom đóm bay

Như ngàn sao lạc bỏ trời mây

Ước gì mình ở bên nhau mãi

Để đếm sao trời trọn tối nay  

 

Tháng hạ xa nhau tựa đất trời

Tình còn diệu vợi chốn chơi vơi

Buồn về một lối, sầu trăm ngã

Ôi nhớ thương gì ? ... Thương nhớ ơi !   

 

 

Ngụ Ngôn Tình Tôi

Tôi muốn làm mây,

bay về cuối trời,

ủ tình trong bóng,

che người tôi yêu  

 

Tôi muốn làm chim

Sáng sớm, trưa, chiều,

quanh theo gót Nhỏ

Hát bài thương yêu  

 

Tôi muốn làm gió,

đưa mây đi tìm,

nâng chim đến Nhỏ

ngỏ lời trăm năm !  

 

... à ơi ... Em thương ngủ giấc đêm hè

Anh làm cánh gió vuốt ve lưng ngà !  

 

Tôi muốn làm đá

lót nấc thềm chùa,

đón chân em đến

tiên đường bao la  

 

Tôi muốn làm mõ

kêu mãi lời tình,

khinh đời gian dối,

gọi hồn thương nhau  

 

Tôi muốn làm sư

quên hết vạn sầu,

quét thềm em bước,

tụng bài kinh yêu  

 

... à ơi ... Em thương say giấc tiên đường

Anh làm sư khổ hành hương tôn thờ !  

 

Tôi muốn làm mưa

xóa bụi dương trần,

tắm thân em đẹp,

tưới tình em xanh  

 

Tôi muốn làm sông

chảy mãi một giòng,

mang em lắm mộng,

soi lòng em trong  

 

Tôi muốn làm nước

đôi bước làm mưa,

với tình sông rộng,

muôn đời ru em  

 

... à ơi ... Em ôm tình ngủ trong nôi

Anh làm nước ngọt nuôi môi em nồng ...!

 

 

Tơ Hoàng Hôn

Hoàng hôn vàng ánh trong mắt em

Nắng lơi hong sợi tóc em mềm

Quê hương xì xào cùng muôn sóng

Ướp mặn mà trong giọng nói em êm

 

Hoàng hôn nhuộm tím đôi mắt em

Cây si rơi rụng trái bên thềm

Mấy anh trò nhỏ thành thi sĩ

Mùa thi về, sách vở chẳng buồn xem

 

Em ơi ! Khi nào xa đất Nguyễn

Nhớ về cho những chiều nắng nghiêng nghiêng

Có anh hàng xóm chở ưu phiền

Đi khắp phố tìm tình tơ trong nắng

 

Ủ hồn mình trên làn má em duyên  

Hoàng hôn lộng lẫy trong mắt em

Nắng rơi rơi hờ hững môi mềm

Đã mơ trong gió chiều đâu đó

 

Ghé hôn vào nhè nhẹ cánh thân quen  

Hoàng hôn rực rở trên má em

Hây hây tình ươm nắng êm đềm

Để nghe tư tưởng trùng rơi xuống

 

Ngã bên lề theo từng gót êm êm  

Em ơi ! Khi nào thăm phố biển

Đón nhìn trong những chiều nắng nghiêng nghiêng

Có anh hàng xóm vẫn ưu phiền

 

Đi khắp phố tìm tình tơ trong nắng

Ủ hồn mình trên làn má em duyên    

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ