Song Vinh

 

 

 

 

Lăng du

một chút đắng, một chút cay

nẻo đường viễn xứ từng ngày hư hao

một câu hỏi, một tiếng chào

cùng ngôn ngữ Việt mà sao ngại ngùng

một chút dại, một chút khùng

nắng lên soi lối ngập ngừng người đi

một đoàn tụ, một phân ly

cuối đời ngoảnh lại thầm th́ lời ru

một chút tốt, một chút hư

một lần rồi cũng thiên thu phận ḿnh

 

 

Chợt thấy ḷng

thêm một chiếc lá vàng

thêm một chút hoang mang

thêm một chiều se lạnh

mùa thu về nhẹ nhàng

thêm một thoáng thời gian

thêm một hơi thở than

thêm một lời cạn nghĩ

cùng theo về, chia tan

đêm nay tàn cuộc rượu

trăng vườn sau mênh mang

một ḿnh tôi thu dọn

lượm được cái tan hoang...

 

 

Cút bắt

ḷng vẫn nặng những ưu tư xưa cũ

bóng quê hương, thân phận, nối liền nhau

thơ xoáy măi nỗi sầu vào xương tủy

đêm lẫn ngày, dài ngắn, buồn như nhau

môi vẫn đọng những nụ cười gượng gạo

h́nh như ai lấy cắp một phần hồn

h́nh như ai để lại một vết son

cho t́nh măi giàu thêm niềm nhung nhớ

ở đây có những con đường lá đổ

đi và về cút bắt với thiên nhiên

đời vẫn chung nhưng cuộc sống vẫn riêng

yêu tha thiết nhưng dễ ǵ cho hết

ở đây có những đêm say mê mệt

rượu ngàn năm đâu rửa hết ḷng sầu

uống cứ uống nghĩ làm chi sống chết

có về đâu rồi cũng chẳng đến đâu

ở đây có vội vàng không thứ tự

sống cho xong, cho ngày tháng qua đi

hơi đâu lượm những ưu tư mộng mị

để mai sau đời ngó lại, đôi khi

ở đây có những người vô tư quá

sống dửng dưng mà chết cũng vô t́nh

ăn và làm, làm và ăn lẩn quẩn

chơi măi tṛ cút bắt linh tinh

ở đây có tiếng ca ṃn lối sỏi

bóng song thân giờ hai lối âm dương

hôm trở lại, xương tan ṿm chùa lạ

nước mắt này khóc cha mẹ, khóc ta

thôi lỗi hẹn xin ban cho hồn cũ

chút tin yêu vào thân xác ră rời

trong quên lăng gịng lệ buồn cố dấu

dẫu ít nhiều hơn kém cũng lần đi

ở đây có những tṛ chơi rất lạ

 

Cũng ngần ấy thôi

tôi làm thơ giản dị

tôi làm thơ rắc rối

tôi làm thơ trong sáng

tôi làm thơ tối tăm

tôi làm thơ ngắn

tôi làm thơ dài

tôi làm thơ có vần

tôi làm thơ không vần

tôi làm thơ một chữ tới thơ chục chữ

tôi làm thơ lục bát

tôi làm thơ song thất lục bát

tôi làm thơ ngũ ngôn

tôi làm thơ thất ngôn

tôi làm thơ đường

tôi làm thơ tự do

tôi làm đủ loại thơ

mà vẫn không sao diễn tả được

cái buồn

của tôi

 

Em, anh và t́nh yêu

1.

em nằm ngủ đẹp như tiên

tay co tay duỗi ưu phiền rời xa

nắng trưa lấp ló sau nhà

nắng không ra mặt bởi là thương em

2.

anh đi thơ thẩn bên thềm

nh́n cây vú sữa đếm thầm một hai

một là ở lại đây hoài

hai là đi miết cho dài nhớ nhung

3.

trái tim là cơi vô cùng

nuôi hoa nuôi cỏ nuôi rừng nuôi sông

nuôi bao nhiêu triệu hoa hồng

chỉ nhờ hương sợi thơ ḷng biết yêu

(trích Về Dưới Hiên Xưa)

 

 

Bằng Hữu Qua Nét Thơ

Hoàng Lộc

Trái Tim C̣n Lại phương này

chiều bên Memphis thiếu ngày thiếu đêm

làm trăng trốn gió đi t́m

làm mây bẽn lẽn nỗi niềm riêng tư

 

Luân Hoán

quờ tay nắm mớ chữ rời

quẳng vào trang giấy tiếng cười bay xa

gịng thơ ngơ ngẩn cỏ hoa

chiều mưa hoán đổi ngày ǵa luân lưu

 

Phan Xuân Sinh

thoảng một phương trời mấy niềm đau

tháng năm xa xứ biếng câu chào

Chén Rượu Mời Người: ai tri kỷ

gói vào ḷng chữ tiếng cuồng ngâm

 

Quan Dương

Quốc hận tháng Tư đời nghiêng ngă

Nắng bỏng trưa hè vẫn dang tay

Mười ba ngàn dặm quê xa quá

Đến tạm phương này cuộc tỉnh say

 

Trần Trung Đạo

Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười

gịng thơ ray rứt quẩn quanh đây

tấm ḷng vọng măi về quê ấy

sẽ thắm một ngày đất nở hoa

 

Nguyễn đức Bạt Ngàn

quê hương thi khúc

biệt phố đăng tŕnh

giọt thơm sữa Mẹ

tiếng cười lênh đênh...

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ