Thu Nguyệt

 

 

 

Vai đời 

 

Em ngồi trang điểm trước gương

Cố che bao nỗi đời thường xốn xang.

 

Này môi này mắt đoan trang

Mẹ cha sinh tạo mùa màng dưỡng nuôi

Đây nơi nước mắt nụ cười

Cái nhìn dịu ngọt, những lời đắng cay.

 

Nhẹ nhàng khéo léo bàn tay

Chỉn chu xóa vết tháng ngày nông sâu

Tóc lâm râm bạc trên đầu

Thời gian vó ngựa qua cầu phấn son.

 

Em ngồi trang điểm trước gương

Cố che bao nỗi đời thường quẩn quanh

Má hồng

               môi đỏ

                             mong manh…

 

 

Bước đi là bỏ lại rồi

 

Một lần con bước đi xa

Hành trang từ  đất quê nhà: Tiếng ru

Con bươm bướm, ngọn mù u

Cầu tre lắc lẻo phập phù bước chân.

 

Phồn hoa, ừ… cũng đôi lần

Rụt rè chân xúi bàn chân thử liều

Đêm nằm nghe thạch sùng kêu

Ngỡ mình nói mớ cái điều sau tim.

 

Lời ru từ đó chao nghiêng

Quê nhà từ  đó ngỡ miền xa xăm

Sông dài cá lội biệt tăm

Rừng cao lá rụng biết nằm cội ai!

 

Bước đi là bỏ lại rồi

Hành trang khéo giữ một thời cũng phai

Thạch sùng nát lưỡi ru ai:

Muốn về chốn cũ phải quay lại mình.

 

 

Cỏ dại

  

Có ai về miệt văn chương

Quá giang theo một đỗi đường thăm con.

 

Kể từ gót đỏ như son

Nó đi mất bóng không còn dấu chân

Đường văn chương biết đâu lần

Mắt tai đã kém lại thân quê mùa…

 

Ba tôi xách dép lên chùa

Thắp nhang khẩn nguyện cho mùa vu lan

Con phun châu nhả ngọc vàng

Cha già rút ruột mua nhang cầu trời

 

Qua mùa ngọc rớt vàng rơi

Văn chương lả tả con ngoi về nhà

Pha trà vá dép cho ba

Mới hay cỏ dại đời ta xanh rờn!…

 

Đêm ở núi

 

Trời với đất hình như không khoảng cách

Chỉ có ta thừa thải giữa vô thường

Đá ngủ mớ lời nhẹ nhàng sương khói

Hang hổ buồn lạnh lẽo thấy mà thương.

 

Đêm ở núi muốn cất lời khe khẽ

Hát vu vơ khúc nhạc phàm trần

Bỗng cảm thấy mình vô duyên quá thể

Thấy tầm phào những triết học, cao nhân…

 

Đêm ở núi khác gì đêm ở phố

Mà khiến so đo ray rức lẽ đời

Đêm ở núi chẳng khác gì đêm phố

Vắng mặt trời là có đêm thôi.

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ