Trần Huy Sao

 

 

 

Chiều Nghiêng Xuống Phố

Em...

đôi con mắt liếc đa tình

cho anh lạc cả phận mình, theo em

chiều nghiêng xuống phố. Chiều nghiêng

mưa giăng phiến mỏng cho phiền dỗi sâu

vàng thu lá rụng đời nhau

hay là hạ nắng nghe đau tháng ngày

anh tìm trong cuộc tình đầy

chút hương và, nhớ. Chút sầu và, mơ

để chiều lắng đọng trong Thơ

chiều nghiêng xuống phố, ngẩn ngơ một mình...

 

 

Kỷ Niệm Bốn Mùa

em giờ có nhớ tôi không, nhỏ?

lá me rơi vàng nắng trưa Hè

có nhớ quán chè bên góc phố

nhớ con đường nón lá nghiêng che

 

nhớ mùa Thu đạp vòng qua phố

phố buồn hiu mưa lất phất bay

nụ hôn ngừng lại, lâu, trước ngõ

và, rất lâu trong nỗi nhớ đầy

 

nhớ mùa Ðông ôm trời lãng mạn

hai đứa mình rét ngọt đường quen

hàng phượng vĩ trơ gầy nhánh hạc

sương mù giăng dấu guốc em về

 

và mùa Xuân này em ở đâu

trái tim tôi quá nửa địa cầu

tình yêu để lại trời cố quận

bốn mùa ôm hết cả thương đau!...

 

 

Từ Sau Lần Hẹn

cũng vừa chia nhớ đấy thôi

em về, nắng đã bỏ trời bơ vơ

cho nên chiều hóa ngẩn ngơ

trái tim tôi cũng thẫn thờ nhịp đau

bao giờ mình lại gặp nhau

để tôi lành được vết sầu vì em...

 

 

Sân Ga Ðời

một người đưa tiễn một người

sân ga lặng nhìn hàng cây lặng

ánh điện vàng trăm năm rũ rượi

xõa xuống đời vàng những chia tay

 

có nỗi buồn trộn lẫn niềm vui

rải bụi phấn trên từng ngày tháng

đời cứ mãi những lần đưa tiễn

cứ đi, xa và cứ đến, gần

 

tiễn nhau đi buồn nhói con tim

đón nhau về mừng cay đôi mắt

đời có vậy mới còn thi vị

để còn thương và nhớ sân ga

 

mới biết giữa chia ly - hội ngộ

có khi vui và có lúc buồn

có Hạnh phúc hòa trong Ðau khổ

cho đời nhau còn chút dễ thương

 

ai chẳng có một lần đưa đón

chỉ lần thôi cũng đủ vui buồn

để biết chắc mình không trơ trọi

còn đón, đưa là còn vấn vương...

 

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ