Do tnh cch đọc thơ hon ton chủ quan như đ ni ở trn, xin bạn đừng xem đy như một thin khảo cứu hay một bộ sưu tập về thi ca Việt-nam. Ti đọc bằng cảm xc, khng đọc bằng kiến thức. Nếu những lời bn no đ của ti đối với một bi thơ m khng đng tc giả th chẳng c nghĩa rằng ti hiểu sai đu, m chỉ v ti đọc thơ tc giả đ bằng ci hồn, ci giọng, ci cảm xc của ti đấy thi. Xin đừng cm rm, phiền trch. (Vả chăng, ny cc thi nhn, cc bạn c thể no chỉ ti lm thơ cch sao m khng bị người khc hiểu sai khng?) (trch LỜI THƯA của Vĩnh Hảo viết cho cc trang "Đọc thơ")

 

 

 

Trần Yn Ha

 

 

 

Thơ ng đọc nghe buồn thấm tha thế no ấy. Trn ngập những hoi niệm, dĩ vng, cảnh xưa, bng cũ, cố nhn. C nỗi g thật tha thiết trong lời. V một niềm đau tiếc cứ rấm ra rấm rức, khng dứt đi được. N bm vo tim, n dm mnh xuống. au. M thương. Thương. M đau.

 

 

Ng Tnh Phai

 

lời tnh no em cho ngy nọ

cũng tn phai theo thng năm rồi

như con nước trn qua ct nng

tan nha trn vị đắng bờ mi

 

thấp thong đ một bờ vai cũ

mu tc xưa hong đậm tnh nhau

ta chen chc nhục nhằn đủ thứ

bỗng hốt nhin em nhạt phai mu

 

con sng nước vỗ trn thơ dại

gợi lng ta nỗi nhớ thương xưa

cơn mộng dữ mười năm lưu lạc

đất khch hoi ngng một chiều mưa

 

tnh đ cạn m ta l lẩn

tưởng như ta trẻ mi khng gi

ng phai nhạt lm ta lấn cấn

cuộc tnh xưa pha vị điu ngoa

 

ta vẫn mi một lng hoi vọng

như lưu vong vọng tưởng qu nh.

 

Thơ thất ngn đ hay thế, m lục bt của ng cũng khng km phần điệu nghệ, ti tnh. C thể ni lục bt l sở trường của ng. Chẳng hạn trong bi Tục Lụy Em, tiết điệu của mấy cu đầu r rng l diễn theo ci bước tần ngần của một kẻ lng du trở về bn cảnh cũ.

 

Tục Lụy Em

 

tần ngần trở lại hin xưa

nắng vng rưng, nhớ ngy mưa thuở no

dạt xa từ độ chim bao

lng du qun, lng du no, hở em

trở về, mưa vẫn muộn phiền

một bờ ct lở, hai miền ph vn

cũng l mưa tạt đ băng

cch ly đi đoạn cn ngăn nỗi mnh

lng du qun một chuyện tnh

tục lụy em, lại một mnh ta say.

 

Những bi kế tiếp cũng khng ch vo đu được.

 

 

Rừng Tr Ngụ Em

 

rừng xa, c gọi em về

nhắn cu ph ảo dầm dề sương mai

xa ta, hồn vọng đm di

nhắn my gọi tc phủ tai ch trời

em đi phố cũng ngậm ngi

rừng ku, ni gọi, sng vi dập sng

mờ nhn ảnh, kiếp lao lung

rừng em tr ngụ, nửa chừng khơi xa

ta về ngọng nghịu lời ca

vỗ tay, tạc đ, la xa phận người.

 

 

L Trăm Năm

 

em đi qua phố ngậm ngi

mưa giăng bng nhỏ dập vi dấu chn

một mai c biết căn phần

trong thn thể nọ c lần cho anh

nhớ xn xao nụ hn gần

bờ mi mọng nụ tầm xun đm no

l trăm năm em xin trao

những mi hn những cu cho thiết tha

by giờ ta vẫn l ta

đi trn phố khng biết l về đu.

 

V đy, hy đọc bi ưng (?) của thi nhn Trần Yn Ha. Tựa bi thơ cũng l tựa chung của thi tập của ng. Lời thơ qu qu, với những chữ t được dng đến trong thơ của những thi nhn gọt giũa kỹ lưỡng. Giọng thơ nghe như một bi ca dao buồn. Một nỗi buồn da diết, tội nghiệp. Một nỗi đợi, một nỗi chờ, triền min như thể khng bao giờ ti hợp. C thể ni, cũng chnh nỗi ấy, lại l ci đẹp ở lại lu di trong thơ Trần Yn Ha.

 

 

Khan Cổ Gọi Tnh, Về 3

 

từ em, bỏ cội bỏ nguồn

bỏ con sng nước đứng buồn nhn theo

nhnh sng chảy miết qua đo

anh heo ht đợi, cho queo một mnh

cũng đnh thi một cnh chim

bay xa, bay mi, ht chm nơi đu

bớ em, sương rớt thấm đầu

bớ em, v lượng ngn sau c về

bớ em, rời ci u m

anh khan cổ gọi, em về cng anh

c con chim nhỏ trn cnh

lu lo ht đợi ma xanh hoa vng

 

đợi em, bn vườn địa đng

xin em hy gh ci trng hạt xưa.

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ