Từ Thế Mộng

 

 

 

 

Ðêm Rời Phan Thiết

 

Vài tia mắt đỏ xa thành phố

Phan Thiết ngùi trông nước chảy quanh

 

Máy nổ giòn nghe đêm tịch mịch

Biển xô thuyền nhỏ trời chông chênh

 

Không nghiêng, đời cũng chòng chành

Anh con thuyền nhỏ em thành phố xa

 

Trời mưa ướt bóng em nhòa

Trong hơi biển động nghe òa giọt thu.

 

 

 

Biển Màu Hoa Vàng

 

Biển đang xanh

bỗng dưng vàng rực đến

em bỗng dưng vàng

áo mỏng manh

 

Mắt em xinh

sương còn chưa dám đọng

sao ta nhìn

một thoáng đã long lanh!

 

Tóc xõa bờ vai

đôi suối nhỏ

ta đứng bên bờ

suối chảy quanh

 

Gót chân son

em qua triền cát lún

sao dấu chân

in tận trái tim mình!

 

 

 

Một Phương Em

 

Em đã vắng như lòng ta vắng

biển xanh xao cũng vắng nắng mai vàng

bong bóng đỏ một thời rất đỏ

cũng phải tàn bay lạc nẻo thinh không

 

Ta đâu biết em từ phương nào lại

em đây rồi ta có một phương em

biển từ đó nồng nàn hương cúc

áo hoa vàng một đóa cũng ra thu!

 

Cũng từ đó mặt trời trẻ lại

ngày chưa qua đã ngóng sớm mai về

để hạnh phúc thấy em vàng rực đến

hoặc lả người đứng tựa gốc dương si.

 

 

 

Ráng Ðỏ

 

Em ngửa mình gối sóng

ráng đỏ thoáng bên trời

anh rùng mình ngăn lại

một tiếng thầm đang rơi!

 

 

 

Yểu Ðiệu Thục Nữ

 

Ai bảo em đi mà yểu điệu

để lòng anh thắt thỏm chiếc lưng eo

hỡi ơi trăm nẻo đời mê hoặc

áo trắng có thương người ngó theo?

 

 

 

Thương Em Từ Thuở

 

Cầm tay em thấy nguyên lòng trẻ

áo trắng còn nguyên màu nữ sinh

ta nhớ ngày xưa về ở trọ

nhà em, lúc mẹ mới theo chồng

 

Ðến khi mẹ bế mẹ bồng

ta đi quanh quẩn hái hồng tặng em

bây giờ em đẹp như sen

còn ta thì đã lấm lem mất rồi

 

Chỉ xin một nụ em cười

cầm tay đi hết cuộc đời dở dang.

 

 

 

Khúc Ca Người Yêu Ðời

 

Biết mình trên năm mươi

mới hay già chút ít

dẫu mặt mình trong gương

nhiều râu và thiếu thịt

dẫu nợ còng lưng gầy

rửa tai không sạch hết

 

Sáng ngửa người trong xanh

bơi một vòng thỏa thích

biển giương cánh tay trần

bơi đầy trang cổ tích

 

Ngắm hoa và mỉm cười

thương một cành phượng nhỏ

ngó từng em đi qua

thương thấy đàn em khá

 

Ðọc sách thương người xưa

thương cô hầu sáng ý

thương dế mèn dung dị

gáy rung vầng trăng rằm

 

Rượu sóng sánh ly đầy

uống tràn cơn đại mộng

sỏi đá còn rong chơi

huống ta vừa gặp bạn

 

Rượu ngon có bạn hiền

thơ hay có người đẹp

biết mình trên năm mươi

thơ vẫn quỳ khép nép

 

Chim hót ừ chim hót

mưa bay ừ mưa bay

đời dẫu bằng bàn tay

vẫn cùng thơ lãng đãng!

 

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ