Vạn Giả

 

 

 

 

Đối nghịch

Em treo nhan sắc đỉnh trời

ta phung phí hết một đời thanh xuân

và trong ngày tháng đã từng

dăm ba hạnh phúc lưng chừng thoáng khi

mở lòng diện chút tình si

vô tình em

khoảng xuân thì vụt bay

rớt nhau xuống vũng đời này

rong hoang, vung đổ hết ngày phù du

mai sau về cõi tuyệt mù

tìm nhau tình cũng thiên thu đoạn lìa

cuối đường chiếc bóng đèn khuya...

 

 

Thực

dòng đời

khoảnh khắc khói sương

trăm năm

một thoáng vô thường

mây qua

muộn phiền

nặng chút thịt da

thôi thì cát bụi

vẫn là thiên thu

và mai

sau cõi trời mù

cuộc vui trần thế

cũng

phù du trôi...

 

Năm cùng

roi đời

rát, buốt

đông miên

hồn cằn cỗi

thoáng muộn phiền trăm năm

đêm riêng

với giọt lệ thầm

theo nhau về

tận chỗ nằm quạnh hiu

mái tình

gió tạt mưa xiêu

năm cùng tháng tận

tiêu điều cõi ta

ru đời

xót chút thịt da

mùa như đã trở

bóng nhà viễn khơi.

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ