Vũ Hữu Định

 

Còn chút gì để nhớ

Phố núi cao phố núi đầy sương

phố núi cây xanh trời thấp thật buồn

anh khách lạ đi lên đi xuống

may mà có em đời còn dễ thương

Phố núi cao phố núi trời gần

phố xá không xa nên phố tình thân

đi dăm phút đã về chốn cũ

một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng

Em Pleiku má đỏ môi hồng

ở đây buổi chiều quanh năm mùa Đông

nên mắt em ướt và tóc em ướt

da em mềm như mây chiều trong

Xin cảm ơn thành phố có em

xin cảm ơn một mái tóc mềm

mai xa lắc bên đồi biên giới

còn một chút gì để nhớ để quên… 

(Bài thơ trên đã được Phạm Duy phổ nhạc từ năm 1970)

 

 

Đò ngang

Cứ ngồi ngó mãi ra sông

Trông con đò khách giữa dòng lại qua

Ai về, ai bước chân ra?

Có ai về ở cùng ta chốn này

Quê hương mộng dữ bao ngày

Đã xanh phơi phới màu cây cổng làng

Chạnh lòng ngó chuyến đò ngang

Tiếng kêu sương gió dặm đường quạnh hiu

Tiếng kêu của những buổi chiều

Tiếng kêu mái quán ngày xiêu dốc rừng

Đi, về. Lòng quá bâng khuâng

Nơi đây quê thấp nhớ rừng quê cao.

 

 

Chẳng hay

Chiều dựng mùa đông mây xám ngắt

núi cao trời thấp có ta về

giang hồ đâu có ai phong ấn

mà nghĩ từ quan trở lại quê

 

Ta đi, xưa gió đưa vài dặm

ta đi, xưa mưa ướt vừa căm

quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió

hình như không đủ buồn trong lòng

 

Ta đi, có những ngày trú quán

lòng mốc tình khô như lá bay

ngồi quán suốt ngày trông thiên hạ

ta có sầu không ta cũng chẳng hay

 

Ta đi, có những ngày khô héo

chẳng nhớ quê nhà, chẳng muốn về

mẹ, chị, đàn em như bóng khói

nương với đời ta quay quắt trong mê

 

Ở đâu rồi cũng đời vất vưởng

chiều lặng lòng câm dạt phố người

khi không ta có đời lang bạt

đời học trò xưa khép cánh hổ ngươi

 

Chiều nay không hẹn ta lại về

mùa đông dài vẫn níu chân quê

ta về, gió đón phong sương lạnh

ta về, mưa đón ta về quê

 

Thôi chẳng về chi thôn xóm quạnh

nhà xưa giờ chắc cũng điêu tàn

đứng đây đường cái quan bên núi

ta cũng đã trầm lòng mê mê

 

Chiều dựng mùa mưa bên vách núi

chiều neo sương khói buổi ta về

mẹ, chị, đàn em không có mộ

thăm ai? thăm ai? ta về quê.

 

 

Ấp ủ đưa theo những chuyến đi dài

Ra đi thả lại con diều giấy

Gởi lại trên không tiếng sáo mùa

Gởi núi giữ giùm mây tháng chạp

Gởi đồng hương lúa vụ giêng hai

Cũng gởi cho sông bầy cá dại

Gởi đụn tranh hang mấy chú chồn

Những ổ chim trên nhành vắt vẻo

Đôi ba tháng có bầy chim chèo bẻo

Vườn sẽ thêm đông chim chóc họp đàn

Cũng gởi cây đa cho đất của làng

Màu tre thắm gởi cho trời đất giữ

Tiếng cu gáy gởi tâm hồn tư lự

Của những đứa em chưa thể xa làng

Hoa dại ven đường gởi lại các em

Tiếng giã gạo gởi cho người mất ngủ

Trăng mười bốn gởi tâm hồn thiếu nữ

Trăng mười lăm gởi những kẻ yêu nhau

Mưa đông xuân gởi dây bí dây bầu

Những nụ mướp giàn su đất mới

Gió tháng chạp gởi hương mùa xuân tới

Gởi những gốc mai lá ít hoa nhiều

Gởi thân tre dài hồn sẽ dựng nêu

Nhắn nhủ mấy cũng không làm sao hết

Bao lâu nữa đã tới ngày hội tết...

Hồn của quê hương không gởi được cho ai

Ấp ủ đưa theo những chuyến đi dài

Trong gian khổ tôi biết lòng sẽ ấm.

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ