Vương ức Lệ

 

 

 

 

Thơ ng đượm mi t đy v nỗi chết. C vẻ như ng đang nhn ngắm, quan st con người v cuộc đời bằng kho mắt của một người hấp hối. Nhưng khng hẳn như vậy đu. D ng cứ ni về sự biến hoại, v thường, hư huyễn, giả tr, chết chc, quan ti, mồ mả... m lng ng vẫn cứ thản nhin như thường. ng vừa ni vừa cười đ m. ng chỉ nhn sự vật ở mặt trong của chng. ng thấy mu tc bạc trong mu tc xanh. Thấy sự tn tạ trong nt tươi hồng. Ci thấy như vậy c vẻ như bi quan m thực ra, lại l ci thấy rất bi trng. Ci giọng thơ vừa buồn vừa ngạo nghễ, bất cần đời, khi dể cuộc đời m cũng yu cuộc đời tha thiết như thế, hầu như l nt đặc trưng của thơ Vương ức Lệ.

 

ỉnh Non Thần

Ma xun trn đỉnh non thần

C ta đứng đ tần ngần đợi em

Em từ đất lệch trng ln

Cn ta ng xuống trời nghing ngả chiều.

 

Sng Cũ Trăng Xưa

Ngy qua, thng lại, năm đi mi

Ka tuổi thơ bay đ tuyệt m

Cn dấu chn ta ma trẻ dại

Sng buồn vời vợi bng trăng xưa.

 

o Trắng

Chiều nay mu o cũ phai hương

Nỗi nhớ trong anh vẫn dị thường

Bảy sắc cầu vồng, em chọn o

Sắc no thnh o trắng anh thương?

 

Bn Bn Phấn

Tc trắng nhuộm rồi, tc sẽ xanh

Lm sao nhuộm được giấc mơ tnh?

Lm sao gọi được ma xun tới?

Xun của đất trời, đu của anh!

 

Bng Ngy Qua

Phn vn mở nắp quan ti

Ngẩn ngơ ướm hỏi thi hi đ ư?

Ngy no tc biếc non tơ

Giật mnh sương điểm bạc phơ mi đầu!

 

Ha Thn

Từ thn ct bụi ta về

Cng em phận nhỏ ngồi chia ct lầm

Du nhau suốt nẻo đường trần

Quẩn quanh rồi cũng mộ phần chia hai!

 

Một a V Thường

Ta đi qu nửa đường trần

Qua cơn thnh trụ, cn phần hoại khng

Hạt tnh kết quả tai ương

Ha sinh, một đa v thường đ thi!

 

Như My Khi

Như my, như khi

Tnh vội tan đi

Ta ln tiếng gọi

Chỉ nghe buồn về...

 

Lần Khn

Ta c vay đu cũng nợ nần

Tnh em chưa trả, cứ lần khn.

Mỗi chiều bước chậm chn trn phố

Qua cửa nh em chẳng dm dừng.

 

Khi Hương

Mai sau cn dấu chn người

Về thăm ta giữa đất trời cổ sơ?

Nồng nn bụi phấn hương xưa

Ta qun chứng gim em vừa thắp nhang!

 

Bước Chn

Mỗi bước chn đi, huyệt tới gần

Người trăm năm nu mộng trăm năm

Mới ngy mẹ dắt tay lần cửa

Cửa hẹp trần gian khp lại dần!

 

Thời iểm Qua Năm

Nằm nghe chung, trống đổ hồi

Xe tay tnh đốt, ngậm ngi tuổi hoa

Mai ny ai gh thăm ta

C chăng người đp xe ma qua đường.

 

Lang Thang Chiều Nghĩa Trang

Chiều khng cả bng hong hn

Lấy đu chốn để cơn buồn dung thn?

Cỏ khu mấy nấm xa gần

Chn dừng, ng sững mấy phần mộ bia.

 

Di Ngn

Cnh cửa trần gian khp lại rồi

Sầu ti sẽ lấp, hy chia vui.

iếu tang chớ đọc - lời gian dối

Dưới huyệt su ti sẽ bật cười!

 

Ốc ảo

n khng hắt bng trn tường

m thn ốc đảo ti mường tượng ti

Ti no nhớ thuở nằm ni

Ti no biết được mặt người đưa tang!

 

Vn Cuộc

Ta đ chơi gần vn cuộc chơi

Trăm năm chẳng thấy c g vui!

Ngoi em, một ci thin đường nhỏ

Cũng vỡ tan sau mỗi trận cười.

 

Ảo Gic

m m sầu gối mỏng

Tỉnh giấc, ngy mộng du

Em, cn nguyn chiếc bng

Ta ht tnh thin thu!

 

Trn Lầu Nhn Qua Cửa Sổ

Khung xanh khp lại đn my trắng

Nhốt mảnh trăng treo nỗi ngậm ngi

Hẻm cũ, nh cao tầng ht mắt

Tầm nhn cn mặt nhọ nhem thi!

 

Thu Qua

Nắng mỏng phai dần sắc l kh

Gi heo, my trắng lẩn sa m

Chiều thu m cả trời thương nhớ

o tm qua đường ai đn đưa?

 

Nến Hồng Soi

Thắp nến hồng soi nửa mặt hoa

o phai sắc thắm, giọt chu sa;

Nghe ma xun lạnh sương trn tc

Thong chốc ngi bay tuổi ngọc ng.

 

Chải Tc

Tưởng chừng hoa bưởi hương cn rt

No ngỡ xun th phai tc xanh

Lệ đ đm qua đầm mặt gối

Tơ hồng ai buộc sợi mong manh?

 

Ng Rẽ

Chiều xe phố thị ngược xui

Ng ba điểm hẹn đợi người trầm lun.

C ta rũ o phong trần

Chn chn đứng đ, tần ngần ng tư.

 

 

Ngẫu Hứng Ma Xun

Một nguồn sinh lực mới

Cuồn cuộn chảy trong ta

Mai vng

Hin trước nở hoa,

Em cn nhan sắc

Ta đ tc sương.

 

Bi thơ buồn, đọc ln muốn cười:

 

Cơn Buồn Hiếm Hoi

Cả đến cơn buồn cũng hiếm hoi

Buồn chưa qua, tưởng đ qua rồi

Mỗi ngy ước được cơn buồn mới

ể thấy buồn xưa đỡ tả tơi!

 

V đy, bi thơ ti thch nhất trong số rất nhiều bi thơ hay của Vương ức Lệ:

 

Khng ề

m vỡ mật bay ra từng mảng trắng

Ngy thu gom ho hức vết chm xanh.

Mỗi mảnh hồn ta cả ngn vết rạn

Hững hờ sao? cũ, mới bạn v tnh!

 

i, dĩ vng mang đi ma tuổi dại

Ước mơ thầm quanh quẩn mi bn ta

Dng sng xưa, đầu nguồn cạn suối

Vũng biển khơi nằm đợi giải băng h!

 

Ta đốt lửa soi đm di khuyết sử

Gọi hồn ta tm những dấu chn mung

Em thơ thẩn bn ngoi hang động cũ

Mờ mờ in ci mộng bng trăng sung.

 

Vng ni cũ nghn xưa cơn địa chấn

Dng dung nham triền dốc chảy vng quanh

Ta đứng đ, đời khng dưng khnh tận

ka em nghn giọt lệ long lanh.

 

Người khai quật cả một vng hoang mạc

Thấy xc ta trong ct bỏng im lm

o bật mng tri tim đau cổ thp

Tỉnh dậy rồi đm trắng mấy ngn đm.

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ