Xuân Hiến

 

 

 

Gác bút

Thôi xin trả gót phiêu bồng

Trả xanh cho liễu trả hồng cho non

Chờ tàn trả nắng cuối thôn

Lung linh ngọn sóng gửi buồn về nhau

Nợ tằm trao lại cho dâu

Ðá ngàn năm bỗng gục đầu héo hon

Ðể rêu về lối thu mòn

Trả em hương tóc, nét son thuở nào

Trang gầy nhớ mực xanh xao

Ðem cung oan nghiệt trả vào đường tơ

Mộng đời tìm gửi về thơ

Tuổi hoa niên trả giấc mơ vào đời.

*

Còn gì trả nữa em ơi?

Nụ hôn xưa với bờ môi tìm về

Liễu buồn rũ tóc đam mê

Bước anh xao xuyến áo hè em bay

Gửi về nhau những bàn tay

Từng run rẩy nắm từng ngây ngất tìm

Nhịp buồn trả lại con tim

Trả không gian cũ tiếng em ngọt ngào

Lệ mờ trả lại ngàn sao

Giấu chia vơi cạn chiêm bao nửa hồ

Sượng sùng ngại biếc e thơ

Miếng đêm ray rứt miếng trưa hãi hùng

Tro tàn góp lại bên song

Lá tương như mẹ thơm trong giấc hè

Chỉ xin giữ nét đam mê

Kiếp luân hồi sẽ tìm về nẻo xưa.

 

Người của Ðào Nguyên

Thuyền về từ đỉnh non cao

Vàng au sắc lá trôi vào Ðào Nguyên

Mây đưa trời đuổi theo thuyền

Cây say bỏ mặc cành nghiêng xuống bờ

Hình như trầm mặc hư vô

Ðã tan thành khói đã mờ theo sương

Âm thanh nhẹ lướt thành hương

Mái chèo câm tiếng nước cuồn cuộn trôi

Khách nhìn nước dệt bóng trời

Giật mình chẳng thấy bóng người gợn theo

Nhìn ra đồi, núi, rạch đèo

Ðã tan bản ngã đã tiêu dáng hình

Bàng hoàng nhìn lại chính mình

Nắm tay vạt áo biến thành khói sương.

 

 

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ