THƯ SỐ 17 của NGƯỜI CHỦ TRƯƠNG

 (thng 10 năm 2007)

 

 

ĐM HUYỀN THOẠI

 

 

Chiều qua c gi lạnh v my đen vần vũ bo hiệu sẽ c mưa buổi đầu thu.

Nửa đm mưa bắt đầu rơi. Cơn mưa thật nhẹ nhưng ko di.

Nằm nghe mưa rơi trn l phong trước sn, lng chợt buồn.

Giấc ngủ ngắn, nh nhẹ lướt qua đm u tịch. Tỉnh giấc cũng nh nhẹ, v ngủ với thức khng khc nhau chi mấy. Nhưng mộng th thật di.

Giấc mộng di cng tri với cơn mưa nhẹ, đnh thức mnh chong mắt giữa đm su.

Nằm nghe mưa rơi trn đọt l.

C những giọt th thầm như tiếng tnh ti.

 

Tnh yu ơi, tnh bao nhiu tuổi m đi một đời chưa thấy cạn vơi?

Tnh đưa ti đi hay ti đưa tnh đi?

Đi qua những m đềm v biến động của qu hương.

Đi qua một thời cặp sch a, bắn bi, tạt lon, trốn học xem phim v ngồi lặng trước biển.

Đi qua một thời bừng bừng nhiệt huyết, dấn mnh vo nơi hiểm nạn, một thn nhỏ b khng ngại gnh sức nặng khng cng của khổ lụy nhn gian.

Đi qua những trại giam, những nhục hnh, cảm nghe nỗi buồn qu hương đau rt trn da thịt v buốt thốn ở tận tm can.

Đi qua những mu v nước mắt, kh theo nắng chy hay tri theo những cơn mưa lạnh nơi hiện trường khổ sai.

Đi qua những đm mịt mờ ngủ vờ ngủ vật trong x lim với những giấc mơ chỉ thấy trời cao biển rộng

 

Tnh yu, ơi tnh yu!

Tnh đưa ti đi hay ti đưa tnh đi m đường xa khng thấy đu l bến cng, để rồi

Đi qua những lng mạn, mộng mơ, đam m v kht vọng v bờ của một cuồng tử qun ngy qun thng.

Đi qua dng ai mắt biếc, mi hồng, giọng ni v nụ cười ẩn hiện những tnh sử thin thu hay thong chốc.

Đi qua dng ai tc huyền di ngắn, trải mộng sầu trn duyn kiếp mơ hồ my khi tan bay.

Tnh ơi, l tnh! Chỉ từ một tri tim b nhỏ ny m sao lại vẽ vời bao nhiu l mộng ước, l tưởng, hoi vọng, gần gũi hay cao xa

 

Đm nay, thức hay ngủ, thật mơ hồ.

Tiếng mưa hay tiếng tnh rơi m ko theo chập chng những ấn tượng, hư ảnh, ảo ảnh, trộn lẫn nhau, hon chuyển nhau, ẩn ẩn hiện hiện

Mu sắc vang ln thanh m.

Thanh m đọng thnh mu sắc.

c quỷ mặc o ca-sa lim dim lần chuỗi hạt.

Bồ-tt mặc o thường dn, lặng lẽ đi vo hẻm tối.

Ngn ngữ trần gian khng cn tin được. Những mỹ từ trở thnh o khoc cho những g xấu xa bẩn thỉu nhất. Tự do, dn chủ trở thnh vũ kh tối hảo cho những kẻ độc ti, thin kiến, l bẫy sập của n lệ v t hm, bất cng.

Thế giới đảo đin. Lng người tro trở khn lường. Tấm lng đơn sơ như cỏ mọc trn ni lm sao hiểu được những tr tr, ngoa ngn!

Ai kia như đon lữ hnh băng qua những đồng trống, snh lầy, sa mạc?

Tm về đu, đi về đu hỡi những kẻ ln đường thầm lặng? 

Đy nh cửa, đy xm lng, sao khng tr ngụ m tm đường ra biển?

C g cuốn ht nơi biển lớn m phải rời bỏ sng rạch hồ ao?

C g u trệ nơi sng rạch hồ ao m phải tm ra biển lớn?

Bầy ch tiếp tục tranh ginh những mẩu xương nhỏ v giẻ rch trong căn nh m chng đ ph hoại đến tn xiu dơ bẩn; hung hăng sủa rn những kẻ ln đường.

Si lang, hổ bo cũng cao giọng phụ họa tru tro gầm tht, xua đuổi những người ra khơi.

Cảnh st mừng vui, h hoy lập bin bản vượt biển vượt bin. H hửng gạch tn, xa sổ. Nh ny, hộ ny sẽ bị tịch bin, khng cn danh tnh những ai ln đường, d ra biển lớn, vo rừng su hay ln chp ni cao.

i l tội nghiệp, một đời quẩn quanh những gc x, hi lng với những thnh tựu v sở hữu b nhỏ thảm thương, biết bao giờ mới chạm đến được hoi bo cao rộng của những kẻ đi xa.

Đại bng tung cnh, vỗ nghing phương trời ảm đạm. Nỗi thinh lặng từ nơi cao thẳm hư khng, c thể lm dậy những cơn sng biển đng.

Chim quạ tan tc, hốt hoảng tm chỗ ẩn thn. Tiếng ku quang quc lm rộn rng c lao nhỏ trong một lc, rồi trả về cho thinh lặng.

Bởi v thinh lặng l cội nguồn, l chỗ khởi sinh v cũng l chỗ trở về của m thanh.

Khi kẻ lữ hnh im lặng ra đi thật xa, bầy ch dữ sẽ yn tm khp mm.

m thanh thịnh nộ l vũ kh của kẻ yếu trong khi im lặng l sức mạnh của bậc đại hng.

m thanh lớn c thể lấn t tiu diệt m thanh nhỏ.

Nhưng khng m thanh no c thể lấn t tiu diệt sự im lặng.

 

Ma xun, ma hạ, hoa bướm vườn ai nở rộ những sắc vng sắc cam rực rỡ.

Ma thu, ma đng, nhụy hoa kh được trn trọng p giữ để dnh cho chu kỳ mới.

Những g cao rộng chẳng qua cũng được triển khai  từ hạt mầm b xu. Nhưng hạt mầm b xu khng thể mở ra vườn hoa sặc sỡ khi tm lượng co rt khp lại trong những ci vỏ cằn kh, chai cứng.

Tnh yu, ti nhn thấy trong những hạt mầm thật nhỏ từ em. Cũng c trong vết nứt của kẽ đ phủ rong v trn những phiến l phong vng rụng theo mưa thu. Ti biết chng được thai nghn nui dưỡng để ngy no đ, trải rộng trn đồng hoa thắm sắc, hay phng lộng m hưởng cho một hướng trời mnh mng.

Những hạt mầm tnh yu, c thể sinh từ ma ny, khai nở ở ma kia; hi từ đất ny, gieo ở đất kia.

Khng c đu l nơi chốn hay thời gian vĩnh viễn.

Chỉ c những tấm chn tnh. Trải rộng như mưa rơi.

Trải đến chỗ khng tận cng.

 

Đm huyền thoại nhẹ tri theo tiếng mưa rơi.

Nỗi đau v niềm hạnh phc hơn nửa đời người c thể trải ra trong đm ấy.

C em v ti, c sự tương ngộ v cch chia, c tnh yu v l tưởng.

Bn ngoi mưa tạnh dần khi trăng lặn qua hồ thu tịnh. Nửa vầng trăng trn trời v nửa vầng trăng đy nước, chẳng biết đu l thực.

Sớm mai thức dậy, đất trời thật tinh khi sau đm mưa thu rả rch. L vng ngập đầy lối đi, v sầu ti hy cn vương vất.

Nhưng khi mặt trời rực rỡ vụt khỏi my đen, đm huyền thoại cũng chợt tan theo sương sớm.

 

Phổ Đ Sơn Tự, Ottawa, Canada, 22 thng 10, 2007.

Vĩnh Hảo

 

 

Trở lại