T S 6 của NGƯỜI CHỦ TRƯƠNG

 (tháng 11 năm 2006)

 

 

TRONG NHỮNG THOÁNG CHỐC

  

Có những thoáng chốc trong đời thật đẹp.

Khi những giọt nước tụ lại thành khối, chúng gom thành gịng, chảy và rơi xuống thật nhanh, ào ạt, cho đến khi lơi dần, cạn dần… rồi cuối cùng là sự rơi thong thả của từng hạt nước. Ở những khoảnh khắc ngưng tụ và rơi xuống nhẹ nhàng, cô liêu của từng hạt nước, có lẽ là những khoảnh khắc đẹp nhất. Nơi đó, mọi thứ lăng xăng, chộn rộn, manh động, hoạt náo… đều lắng xuống, lắng xuống, cô đọng lại ở điểm, một thoáng chốc. Thoáng chốc vô tận. 

Người mẹ ngồi xe lăn, được người con tiễn đưa đến tận cổng vào máy bay. Cô tiếp viên hàng không nhẫn nại chờ đợi hai mẹ con ôm nhau, nói lời từ biệt trong nước mắt, rồi mới đẩy chiếc xe lăn qua cổng. Người mẹ trông rất yếu, có vẻ đang bệnh nặng. Người bà xọp đi, mềm nhăo, mong manh, ngồi thơm vào giữa chiếc ghế bành rộng dành cho hành khách thượng hạng. Bà mặc áo thun cổ cao màu hường và áo len màu đỏ sậm, cả hai đều rộng xùng x́nh, có lẽ v́ bà đă gầy đi nhiều so với lúc mới mua áo. Khoác thêm bên ngoài là một cái áo lông choàng màu đen, bà mặc luôn khi ngồi vào ghế, từ chối cởi ra để treo nơi tủ gần lối đi theo đề nghị của cô tiếp viên hàng không. Bà ngước nh́n từng người bước vào, đi ngang chỗ ngồi của bà. Đôi mắt mệt mỏi, quầng thâm, nhưng vẫn cố gắng mở lớn, quan sát những ǵ xảy ra chung quanh. 

Hành khách từ khắp nơi đổ về sân bay, hối hả, lăng xăng… Tùy theo chuyến bay mỗi người đă chọn lựa trước, họ chọn hăng hàng không, băi đáp, cổng, giống hoặc khác nhau. Cuối cùng là những gịng người, như những giọt nước tụ lại với nhau, được phân loại, xếp thành hàng. Sẽ đi chung trên một chuyến bay với một cộng nghiệp. Sẽ chia tay nhau với những biệt nghiệp. Cái chung và cái riêng, chẳng biết đâu mà nói. Như những giọt nước, rơi đọng trên chiếc lá, bay giữa hư không. Nước rơi, nước đọng, chỉ là duyên riêng của mỗi giọt. Khi máy bay chuẩn bị cất cánh, mới thấy rơ sự ngưng đọng của những phận người. Kể từ giây phút ấy, họ không c̣n ǵ để phải bận rộn nữa. Tất cả những thủ tục, bổn phận và trách nhiệm cần thiết đối với an ninh phi trường và phi cơ đă hoàn tất. Tất cả những lời nhắn nhủ, dặn ḍ, tạm biệt… đă làm xong. Người tiễn đưa đă xa khuất. Điện thoại cầm tay cũng đă tắt trước giờ khởi hành. Bây giờ là giây phút của lữ hành trên những dặm dài; của từng giọt nước đọng lại từng cơi riêng. Từng giọt nước, từng giọt sương long lanh, lấp lánh trên đầu lá cỏ. Ban đêm, nó hút cả màu đêm xám nghịt mịt mùng; ban ngày, nó thu cả đất trời mênh mông xán lạn. Tất cả tụ lại nơi một điểm. Từ một điểm sáng lên tất cả. Chẳng có giọt nước nào mà không phản hiện h́nh sắc và tinh hoa của những giọt nước khác. 

Mỗi phận người trong gịng sông đời cũng thế. Trôi lăn. Bươn bả. Đêm về, đọng lại trong giấc cô miên, với màn đêm tịch lặng. Sớm mai thức dậy, soi chiếu ảnh tượng muôn vẻ của đất trời. Có ai ngăn được mưa rơi. Có ai ngăn được ánh mặt trời chiếu rọi. 

Khi chuyến bay sắp hạ cánh, có thông báo của phi hành đoàn về một người bệnh nặng cần y sĩ cứu chữa. Một bác sĩ có mặt trên chuyến bay đă xăn tay cứu giúp. Người ta kéo tấm màn ngăn giữa toa thượng hạng với toa hành khách thường. Không khí im lặng nặng nề, căng thẳng kéo dài gần một giờ đồng hồ. Nguyện cho mọi người đều được b́nh an, ngày cũng như đêm, giữa hư không hay trên đất liền, nơi biển cả hay nơi rừng núi. Phi cơ đáp một lúc lâu mà hành khách vẫn được yêu cầu ngồi yên tại chỗ. Có đoàn cấp cứu và cảnh sát tiến vào toa thượng hạng. Một thủ tục ǵ đó đang được tiến hành sau bức màn kéo hờ. Cuối cùng, người ta thoáng thấy cô tiếp viên hàng không dùng một tấm vải đen nhỏ phủ lên một người nào đó. Rồi hành khách được ra dấu, lục tục rời khỏi phi cơ, tiến về cổng hải quan và khu nhận hành lư. Đoàn lữ hành như gịng nước tản ra, mỗi người một hướng, để lại sau lưng người đàn bà mặc chiếc áo thun hồng và áo len đỏ sẫm với áo khoác dày và chiếc khăn đen trùm lên mặt. Chiếc phi cơ, như chiếc lá từ hư không đậu lại nơi bờ thinh lặng. Có một giọt nước đọng lại trên chiếc lá ấy khi tất cả những giọt nước khác đều tuôn rơi. 

Có những thoáng chốc trên đời thật đẹp, khi người ta ngưng hết những lăng xăng, toan tính, buông thả tất cả những giận hờn, oán trách, thị phi…, khi người ta ôm chặt người thân bằng ṿng tay tràn ngập thương yêu. Là phút tạm biệt hay vĩnh biệt, nào ai biết được. Đôi mắt, như hai giọt nước, cô đọng tất cả tinh anh của một kiếp người. Vẻ đẹp tráng lệ huyền ảo của con người, của cuộc đời dường như chỉ sáng lên trong niềm cô tịch. Nó thật là mong manh, thoáng chốc, nhưng đọng lại cả thiên thu.

 

 

LỜI CA CHO KẺ LÊN ĐƯỜNG

  

Mạnh dạn lên đường sá ǵ những chông gai

Ơi người viễn hành lang thang cô độc

Dù trái đất ngửa nghiêng, dù biển cạn núi ṃn

Bước chân không thể hoang mang bối rối

Trên con đường này, và ở nơi chốn ấy

Có hàng triệu bạn đồng hành hay không có một người nào th́ vẫn như thế

Chỉ có ngươi, nên tự thâm nghiệm cái cùng đích của cuộc lên đường

Nơi chốn bao la vô cùng tận tất không phải là chỗ họp chợ đông vui

Khi chân trần chạm đến chóp đỉnh tịch liêu hiu hắt nhất, ngươi sẽ nh́n ra tất cả những ǵ kiếm t́m

Những thứ ấy chưa hề biến mất trong gịng tạp nhạp bẩn thỉu của trần gian

Hăy tha thứ và hăy nhẫn nại bước tới

Bằng những bước cô liêu lăng đăng như sương như khói

Chẳng có ǵ được hay mất trong những xó xỉnh mộng huyễn chiêm bao

Ơi kẻ lữ hành đáng thương, có ǵ phải băn khoăn thức dậy từng đêm

Nghi ngại chi mà nh́n sâu trong bóng tối mịt mùng

Hăy hùng dũng bước tới bằng những bước nhẹ tựa hư không

Chỉ như thế ngươi mới trở về nơi thinh lặng tột cùng…

Ơi kẻ lữ hành, ơi kẻ lữ hành

Lên đường, hăy cứ lên đường!

 

 

Midway City, ngày 01 tháng 11 năm 2006

Vĩnh Hảo

 

 

Trở lại