GIỌNG CƯỜI BÁT NGÁT

 Thơ Phù Du

(102 bài t 1994 – 2000) 

 

 

MỞ RA

 

mở ra cổng trước vắng hoa

đi về hai buổi xám tro hỏi chào

mở ra cổng hậu thiếu màu

sớm khuya đen trắng gật đầu đôi phen

mở ra tình tự cũ mèm

tháng năm chộn rộn chợt quên có mình.

(1994)

 

 

XUÂN VẤN

 

xôn xao xuân đã đến rồi

mừng reo mắt biếc, mừng vui môi hồng

mà sao em đứng bâng khuâng

dưới giàn hoa đỏ, bên bồn cây xanh

đỏ xanh chưa đủ màu tình

cho em tô điểm xuân mình sao em?

thì đây xin trải trước thềm

một triền nắng lụa làm êm chỗ ngồi

và anh xin phép được mời

(1994)

 

 

TỨ TUYỆT XUÂN

 

HỒ

thuyền xuôi sắc biếc xuống hồ xuân

mây nước theo ai quyện giữa tầng

lưu luyến đầu cành chim hót sớm

giật mình nghe chạm sóng bâng khuâng.

                                                               

SÔNG

mưa xuân nhẹ rải bóng sông trôi

dặm cỏ nghiêng nghiêng hắt nắng vời

xuôi mái lạc thuyền về bến vắng

chạnh lòng lữ khách tiếng xuân rơi.

 

NÚI

sương khói đùn đùn vách dựng cao

cheo leo cổ thụ bóng mây vào

hơi xuân chừng lạnh ngoài lều cỏ

dáng núi ẩn mình trong mắt sâu.

 

BIỂN

mấy triền cát ngược lại xuôi bờ

bóng sóng xôn xao bủa bóng dừa

xuân rộn ràng len trưa biển mở

đại dương đồng vọng đợt âm thưa.

(1995)

 

 

HOA XUÂN

 

mơn mởn chồi non ủ nụ xuân

cúc, mai riêng tặng nỗi tình chung

cành đào phương bắc chừng e ấp

tỏa chút sắc hương gởi đến cùng.

(1995)

 

 

ĐÀN TRONG NẮNG XUÂN

 

giọt nắng lưa thưa dệt áo nàng

gác xuân sáng ấm tiếng đàn loang

cành mai hương tỏa mùa phong nhụy

lổ đổ tơ vàng ươm nắng vàng.

(1995)

 

 

SẮC XUÂN                           

 

vườn hoa phơi phới sắc hương bay                 

áo đỏ em về hồng nắng mai

lả tả lá đùa theo quấn quít

gương xuân khép nép đợi bên đài.

(1995)

 

 

HOÀI NIỆM XUÂN

 

dài vương tơ tóc tháng năm bay                      

lối cũ vườn xưa áo tím ai

hiu hắt mưa nguồn xa kỉ niệm

mây dường như rũ tóc xuân hoài.

(1995)

 

 

DI TỪ

 

tôi lăn qua mấy nẻo đời

rộng thì chưa đủ, chật thì chưa dư

chạy rông bốn hướng sa mù

hướng nào cũng được ngất ngư một lần

lăn hoài chưa mệt xác thân

lăn nam chạy bắc chỉ thần hồn say

vừa xong ba chục ngàn ngày

bỗng dưng hét một tiếng dài, tôi đi

 

đi về tôi cứ đi về

mặc tình giấc mộng lê thê hãy còn.

(1995)

 

 

MỘT CHÚT GÌ

 

áo bay trắng cả sân trường

tóc thề bay những sợi thương sợi tình

em cười rạng rỡ nữ sinh

em đi qua phố xuân xanh rộn ràng

chút gì mà rất mênh mang

để anh nhoi nhói tim gan mỗi ngày.

chút gì mà thật ngất ngây

mỗi lần áo trắng em bay sân trường

chút gì rất đỗi yêu thương

mỗi khi tan học con đường em qua

anh theo chẳng ngại đường xa

theo em đến tận cổng nhà mới thôi

áo em trắng điểm tô đời

thơ anh tô điểm thêm lời yêu em.

(1995)

 

 

HÒA

 

từ trong vô thủy tôi ra

rồi từ vô tận tôi sa về nguồn

từ trong phong vận tôi buông

rồi từ tiêu sái tôi tuôn đến người

thưa rằng trong chỗ thảnh thơi

đi về níu kéo cuộc chơi chập chùng

chút tình gởi với mênh mông

mai sau gối giữa hư không mà hòa.

(1995)

 

 

TÚY NGỌA

 

ngất trời

say rớt về ôm mộng

đu đưa bóng nhảy nửa chừng tim

vô thức lồng lên mười đợt sóng

đạp nhoài cơn sóng ngủ bên thềm.

(1996)

 

 

DỮ NGÃ ĐỒNG TIÊU...

 

chén rượu vừa xong, tiếp chén trà

loay hoay rồi cũng đến phiên ta

ngoài trời mưa lớn, về sao được?

đối ẩm cùng ta có cội hoa.

(1996)

 

 

RA BIỂN

 

biển tung sóng biếc đón xuân hồng

một chiếc thuyền câu lướt ngược giòng

đôi lứa nhấp nhô đùa sóng nước

lạnh tê mà ấm ở trong lòng.

(1996)

 

 

LÊN NON

 

lên cao trăm thước đã chồn chân

cũng tính giao thừa đón lộc xuân

bát ngát đất trời đêm tĩnh lặng

gieo mình xuống cỏ hưởng hòa âm.               

(1996)

 

 

XUỐNG PHỐ

 

theo người xuống phố trẫy xuân xanh

một chớm tha phương giữa thị thành

xanh đỏ la đà chen lục tím

nhớ ai quê cũ một phương tình.

(1996)

 

 

VÔ TÂM

 

sao em về vội lúc mưa tuôn?

kín cả trần gian mọi nỗi buồn

chẳng biết lòng tôi luôn hé mở

cho bầu tinh túy chảy đi suông.

(1996)

 

 

TỰ VẤN

 

nắng hè ngun ngút tôi về muộn

sách vở trắng tinh, tách trà không

hoa phượng bên ngoài còn đỏ rực

cố nhân phương ấy có chạnh lòng?

(1996)

 

 

CÔ MỘNG

 

đi về khuya khoắt đợi ban mai

luân chuyển giòng đêm giấc miệt mài

cây lá ngoài vườn chưa đã giấc

giật mình trong mộng vẫn không ai.

(1996)

 

 

HUYỄN TÌNH

 

nắng sớm gió trưa cứ đợi mình

rưng rưng phố nhỏ đợi trăng lên

bầu tình uống mãi chưa say nổi

hà cớ lang thang đợi viễn trình?                     

(1996)

 

 

NHỚ AI

 

ký ức mùa đông bỗng cựa mình

về qua phố cũ chợt buồn tênh

xanh xao nhan sắc bao mùa lá

rọi bóng chân dung trước cửa thềm

người ở phương nào còn nhớ chăng

bên cầu thệ ước một chiều đông

rưng rưng đáy mắt soi màu nhớ

ai ở cùng ai tràn nỗi lòng.

(1996)

 

 

BỐN MÙA THIỀN MỘNG

 

mùa thu còn để bên bờ

hỏng chân tôi bước trật mùa xuân xanh

mộng đầy hơi thở lữ hành

đan điền chấm lửng tròng trành mộng ra

chân mòn con dốc ghé qua

băng triền núi lở mưa sa cuối hè

chập chờn hoa phượng lắng nghe

hoa mai trổ nụ, hoa chè trổ hương

bốn mùa hạt nảy bốn phương

xuân thu nhảy vội vô thường hạ đông

hai vai trần thế quay mòng

chợt đâu nắng vội trong lòng mưa xuân

đan vui từng chặng xen buồn

cũng còn mộng ảo soi gương mỗi đời

soi người rồi lại soi tôi

hằng hà bào ảnh phân đôi số phần

bao nhiêu chìm nổi xa gần

nửa xoay huyễn tượng, nửa quần nhân sinh

từng cơn sấm chớp thình lình

bốn mùa tung tóe thân mình lại rơi

con đường lữ thứ xa xôi

dài từ thiên cổ đến tôi là cùng

tự nhiên có bỗng là không

tự nhiên hữu bỗng nẩy bông không thời

thì chơi tận cuộc sinh sôi

bốn mùa chắc đủ nguôi ngoai gọi là.

(1996)

 

 

LỜI ÂN CẦN CHO EM

 

rung môi nồng em say

cơn mưa tình phôi phai

từng khuya từng giọt đầy

đẫm trên hồn thương ai

khuya say vùi tôi đi

mưa ướt đầm cơn mê

chôn đau vùi trong tim

ôm giọt mưa im lìm

mưa đêm dài lê thê

dài ngõ vắng ai đi

dài nẻo nhớ ai về

đầm đìa lệ từ ly

nay tôi về trong đêm

đời còn bao lênh đênh

trận mưa tình không tan

giấc mơ vô thời gian

nơi em mù sương giăng

sầu có nguôi ngoai chăng?

trong giòng đời trôi lăn

ta còn nhau ân cần.

(1996)

 

 

ĐÊM TRĂNG MẬT

 

đêm nứt vỏ

quả thơm ứa mật

ngọt môi em

               trời đất bềnh bồng

hương tình uống đến say lòng

bầu trăng thể nhập đòng đòng tơ loang.

(1996)

 

 

CHON VON TUYỆT MỘNG

 

đong vui lên mộng chiều nay

vui chưa kịp chứa đã đầy cơn đau

trút đau vào mộng phai màu

đau còn ẩn hiện đã sầu từng cơn

phơi sầu giữa mộng xanh rờn

sầu vừa tê tái đã hồn thiên thu

nuôi hờn qua mộng phù du

chợt đâu hồn chảy ngất ngư giọng cười

ôi tôi đã rụng tôi rồi

ngàn năm hiu quạnh mộng rơi xuống tình.

(1996)

 

 

TÀN XUÂN

 

giọt xuân rưng rức nụ hoa vàng

lòng ngỡ còn say, mộng chớm tan

thăm thẳm đường về quê xế bóng

lối xưa nghe vẳng tiếng chim ngàn.

(1996)

 

 

TRỤ XỨ

 

ly rượu cuối

một mình đêm trắng

tôi uống cùng cay đắng cho ai?

phong trần chưa hẳn đã dày

đường đời xiêu lệch còn dài bước chân

đêm chờ sáng uống gần say khướt

cõi tình xa lướt thướt quanh mình

say mà gậm nhấm sao đành?

cầm như giấc mộng dỗ dành sớm hôm.

(1996)

 

 

XANH

 

xanh lối cỏ về chiều rợp hương

tóc xanh ngát sợi chải sau vườn

vầng trăng vừa mọc xanh màu nhớ

ký ức lùa về xanh mắt thương.

(1996)

 

 

ĐÁNH MẤT

 

trái tim giỡn cợt đôi hồi

tháng ngày chơn chất nuôi đời ca dao

chợt đâu yểu điệu em vào

từng cơn mộng mị

tôi nào thấy tôi?

(1996)

 

 

VÔ DIỆU

 

xẩy tay tôi rớt một phen

giọng cười tiếng khóc lấn chen hỏi chào

ngu ngơ trận gió ra vào

nỗi buồn khung cửa chảy màu sắc không.

(1996)

 

 

CỘNG SINH

 

tôi tồn tại  tức tôi lì

ngàn hoa lá cỏ rù rì giấc mơ

em tồn tại nghĩa là mơ

bốn mùa giao hội đong đưa trăng ngàn

               em đi mùa trước hoa tàn

mùa sau em đến cúc vàng vườn sau

xa như hai tiếng ví dầu

ân tình gói ghém đợi nhau cùng về.

(1995)

 

 

NHỚ QUÊ

 

trăng trôi đất khách chiều hoàng hôn

dặm lữ sóng xô luống dập dồn

uống đắng hớp trà bên quán lạnh

xanh lòng đau đáu thương quê hương.

(1996)

 

 

DỰ TƯỞNG

 

mông lung tôi đứng giữa đời

mông lung hoa cỏ nửa vời sơ giao

tôi cùng hoa cỏ ngó nhau

ngoảnh ra cỏ nội là màu nguyên trinh

hoa ngàn cũng sắc với tình

mà tôi hình sắc là hình bóng gieo

những khi hình bước, bóng theo

chừng như bóng vẫn chưa đeo nỗi hình

mai kia mây gió đăng trình

biết đâu bờ bến mà tìm chốn xưa?

(1996)

 

 

TÌNH TƯ

 

đợi em, trời bỗng đổ mưa

em từ muôn dặm có vừa tới đây?

mưa cho ướt hết những ngày

xa nhau, thăm thẳm đường dài đợi nhau

đợi nhau từ tuổi xanh nào

bây giờ điểm trắng mái đầu còn tin

rằng bao giờ cũng có em

đi cùng nhau giữa mông mênh cuộc trần

biết đâu duyên nợ mà lần

xin ôm em giữa xoay vần biển dâu.

(1996)

 

 

XUÂN MỘNG

 

rừng đông đổi cánh sang xuân

tay dài đan mộng rưng rưng giấc nồng

tuôn vào hơi thở mơ mòng

giọt tình tố nữ ròng ròng chảy xuân.

(1996)

 

 

TỰ TÌNH

 

chiều nghiêng xuống biển sóng chao

trăm con gió chở tình vào mắt nhau

tóc xanh đến lúc bạc đầu

rưng rưng tim đẫm ướt màu trăm năm.

(1996)

 

 

HỒI QUANG

 

khói sương lãng đãng tuôn về

ôm tình huyền thoại tôi đi tìm người

đường dài thêm mỏi tim tôi

đau trongnỗi nhớ là lời từ ly

kể từ mộng ước xuân thì

thời gian đá tảng thầm thì rong rêu

nẻo về bóng đổ trong chiều

còn chăng hồi ức đôi điều tạ nhau?

(1996)

 

 

DƯ ẢNH MÙA

 

chất ngất mùa xuân ập trở về

trinh nguyên sắc nắng ấm màu quê

giòng sông bịn rịn hơi đông cũ

còn thả sương mờ ẩn bóng tre.

(1996)

 

 

CÕI XUÂN TRÀN

 

nhụy xuân đua nở vô tình

khi không bên đó, thình lình bên đây

mơ màng trẫy hội hương say

tràn trề giọt túa ngất ngây giữa lòng

dáng xuân cũng lắm phiêu bồng

ùa tung hương sắc khắp ngần má môi

nụ xuân khép mở liên hồi

khép vần cíc diễm, khoe mùi đào tân

ai về đường nọ tần ngần

tình xuân bỏng cả đôi vần thơ gieo.

(1996)

 

 

GIẤC XUÂN MIÊN

 

giấc xuân mở lối mơ màng

đào, mai khép mở giữa giòng sơ nguyên

đầu cành thánh thót đỗ quyên

gieo vào đọt nắng đưa triền xuân loang

giai nhân ngủ giữa trưa vàng

từng cơn mộng níu từng cơn mộng về.

(1996)

 

 

Ừ EM VỀ

 

ừø, em về đi em

sương khói phủ quanh mình

không thành lời từ tạ

nhưng là lời trong tim

ừ em về đi em

cho dù anh say mèm

trong tim anh thổn thức

nỗi buốt - làm sao quên?

ừ  em về đi thôi

xa nhau giữa mệnh đời

nhưng gần nhau gang tấc

từng giấc mộng ngàn khơi

ừ em về đi em

cùng nỗi nhớ vừa quen

sầu anh còn ở lại

đong đưa cùng con tim

ừ em về đi thôi

cứ để đời lăn trôi

có ngày ta gặp lại

ôm nhau giữa tiếng cười

ừ em về đi em

thăm thẳm đường vào tim

chỉ cần giành một chỗ

trọn đời đã bình yên.

(1997)

 

 

TỬU TÌNH

 

rượu chưa uống sao vội say?

tình tận đó hay là đây

chiều chập choạng trong hồn ai

đời vẫn còn bao lần ngây

rượu vừa rót sao muốn đi?

cứ việc say quên đường về

dù nỗi nhớ dâng đầy mi

đời đã biết bao từ ly

rượu hãy nhấp cho giọng khan

rồi hãy hát tràn cung đàn

đêm vừa xuống xanh hồn ta

môi càng đắng tê lời ca

rượu sao đủ cho tình loang?

say khật khưỡng đi về ngang

ôi giấc mơ bao thời gian

như bóng mây khi tình tan.

(1997)

 

 

HỘI  NGỘ XUÂN

 

cúc trắng bên thềm rực nắng xuân

sắc thêu vườn thắm nụ trinh tân

mười năm ly biệt chừng như ngắn

hương tết say tình vui cố nhân.

                                              

 

DUYÊN XUÂN

 

cười trong nắng ngọc thắm môi đào

hoa cúc rực vàng duyên chớm trao

thiếu nữ phơi xuân trên mộng diễm

hương lòng thoang thoảng nụ tình chao.

 

 

XUÂN XA

 

đã xa từ ấy cánh chim hồng

bay mãi ngàn trùng dặm nhớ mong

rưng rức tơ lòng đàn lỗi nhịp

màu xuân soi quạnh mắt phiêu bồng.

 

 

TIỄN XUÂN

 

một xấp giấy thơm, một tách trà

chén lòng đau đáu mở xuân ra

đưa xuân qua cổng trần gian muộn

hạ bút gieo tình ai với ta?

(1997)

 

 

ĐƯỜNG PHỤNG BAY

 

em chợt đi như đường phụng múa

bay suốt bao năm tháng phiêu bồng

tội thân tôi nửa đời vụng dại

chụp bắt hoài hình bóng mông lung

em chợt về như đường phụng lượn

bao xa xôi đều hóa nên gần

ôm xiết em giữa đời huyên náo

ngỡ như mình chẳng có cách ngăn

em chợt hiện như đường phụng ảo

bao thăng trầm như bóng phù vân

dìu nhau qua đường xưa phố cũ

ngỡ bên em đã suốt trăm năm

rồi em chợt

bay như cánh phụng

xa tận trong sương khói trần gian

tình lạc mất như sau giấc mộng

còn tôi

ca hát khúc phai tàn.

(1997)

 

 

TRỌN

 

đỉ trong nắng tháng năm

chấp chới sóng tình trầm

ùa vào đôi mắt đọng

lồng lộng vạn dư âm

về gặp nhau phút giây

của ngàn chuổi tháng ngày

chừng như ôm đủ trọn

cả nửa đời gió mây.

(1997)

 

 

HƯƠNG TÌNH

 

ôâm em ngủ một giấc vùi

tưởng như chẳng có quãng đời xa nhau

chẳng còn chìm nổi biển dâu

chỉ còn hơi thở vào sâu trong  lòng

ôm em ngủ một giấc nồng

bao nhiêu hồi ức quay mòng bên ta

lung linh nở một cành hoa

cửa hồn khép mở hương òa giao hương.

(1997)

 

 

XUÂN CỦA CHA

 

ngõ vắng cha về dưới bóng đa

tình thơ năm cũ vẫn chưa nhòa

màu xuân nở rộ quanh vườn tịnh

ký ức sinh sôi nóng tách trà.

 

 

XUÂN CỦA MẸ

 

xuân  nay mẹ lại đến chùa xưa

dốc cũ sườn non bóng trúc đưa

con sáo lưng đồi còn hót vọng

trăm năm dĩ vãng đợi qua bờ.

 

 

XUÂN TÍN NỮ

 

cánh én kêu xuân mấy dặm hồng

mái chùa thức sớm giấc rêu phong

cửa thiền gióng chậm hồi chuông lặng

tín nữ se hương động chút lòng.

 

 

XUÂN TỐ NỮ

 

rưng rức ánh xuân chấp chới thềm

đào hồng, mai trắng trẫy hương riêng

sương đêm bát ngát che mùa lại

tố nữ ôm đàn khảy ngát hiên.

(1997)

 

 

ĐÊM ẤY TÔI VỀ

 

tôi về hun hút

nhẹ hẫng đường khuya

cay trong lồng ngực

tình đã chớm lìa

tôi về nặng trĩu

tim đập vô chừng

phố đêm thăm thẳm

tình trôi mông lung

tôi về qua phố

bóng ngã xa hình

đau trong lồng ngực

tình quá mong manh

tôi về say khướt

môi đắng vị tình

trăng run mây lướt

như tình tan nhanh

tôi về mỏi bước

chập choạng thời gian

hai tay ảo mộng

sập cửa đêm tàn

tôi về hiu hắt

một khối tình đau

một đời lỗi hẹn

sương khói phai màu.

(1997)

 

 

NHỚ MỐI DUYÊN ĐẦU

 

đường mây dòi dõi tháng năm

tình xa xăm đó như gần gụi đây

duyên xưa dầu tựa mây bay

chút tình tri ngộ cùng ai non ngàn

một đêm dưới bóng trăng vàng

so cung đàn cũ nhớ nàng tên Trinh.

(1997)

 

 

BỐN MÙA THĂM EM

 

thăm em vào giữa chiều xuân

nắng loang khắp bãi như cùng thăm theo

bên đường có gió xuân reo

bên trong lòng có trăm điều tê mê

thăm em vào giữa trưa hè

øvườn xanh hương táo giấc quê nồng nàn

ân cần sóng nước hỏi han

sóng bao nhiêu đợt lòng tràn vi vu

thăm em vào giữa đêm thu

bên bờ sương lạnh gió ru ân tình

trên lầu vắng bóng trăng chênh

ngổn ngang tấc dạ nhớ quên mơ mòng

thăm em vào giữa mùa đông

mưa về ngập lối, qua sông đợi đò

đợi em từ thuở còn thơ

thăm em bao lượt lại chờ bao phen

bao giờ mực mới không đen

mây trời không trắng, hoa sen không tàn

tôi về nơi ấy thăm nàng

thảnh thơi đem đóa tình vàng trao duyên.

(1997)

 

 

CÒN ĐÓ GIẤC MƠ

 

giấc mơ còn đó

đau đáu trong hồn

bao nhiêu tan hợp

như mây phiêu bồng

giấc mơ còn đó

cuồn cuộn trong lòng

bao nhiêu chìm nổi

tan vào hư không

giấc mơ còn đó

cung dưỡng nòi tình

bao nhiêu thơ mộng

lãng đãng trong tim

giấc mơ còn đó

óng ả trong đời

bao nhiêu phiền muộn

 theo giòng nước trôi

giấc mơ còn đó

như nốt nhạc trầm

chảy vào năm tháng

từng giọt huyền âm

giấc mơ còn đó

trong cuộc đi về

đường dài bước rộng

nẻo đời sum suê.

(1997)

 

 

MỘT VÀI

 

một vài tháng đã tách năm       

từng thu quá vãng, từng xuân chia lìa

tôi từng sợi tóc bạc về

mùa xưa hoa phượng đầm đìa mùa nay

trăng tròn trăng khuyết một vài

nhưng em bóng mãi đường bay xuân thì

nhưng rồi tôi ở em đi

bay đi bay mãi cũng về lối xưa

một vài tháng đã tách mùa

nhưng tôi sắp chữ thành thơ si tình

hai bờ xa tắp bóng hình

em và một thuở tân trinh hãy còn.

(1997)

 

 

TỪ NGÀY...

 

trăm ngụm rượu vẫn chưa say                                                  

mà say lảo đảo từ ngày yêu em

từ ngày ấy đã thành quen

thấy em là thấy nhẹ tênh cõi hồn.

(1998)

 

 

DƯỚI MƯA ĐÊM

 

tối mù con hẻm quanh co

hai hàng chân bước

vần thơ nổi chìm

sụt sùi mưa gió triền miên

em về khóc đẫm nhân duyên đêm này.

(1998)

 

 

VỠ XUÂN

 

sáng ra ngõ vắng chạm xuân

đầu tường cuối giậu bừng bừng sắc hoa

tay nâng giọt nắng ngọc ngà

chợt nghe xuân nở muộn tà lụa trong.

(1998)

 

 

DIỆU CẢM 1

 

chầm chậm thời gian hé cánh lòng

mở từng năm tháng, nở từng bông

em từng xuân sắc nhang tình cháy

bếp lửa đời ta mấy nhánh sông?

 

DIỆU CẢM 2

 

rừng núi chen sương, phố trẫy hoa

ruộng đồng trổ lúa, chợ ôm nhà

quanh đời tôi vẫn say giòng nhạc

hát giữa tinh khôi câu tụng ca.

 

 

DIỆU CẢM 3

 

ngõ chùa lối trúc rợp đường non

thăm thẳm khói nhang xông áo vàng

tín nữ quì hương bên giá trống

tiếng lòng se chảy rộng thiền môn.

(1998)

 

 

CÂU THƠ

 

vầng trăng xanh vừa mọc

trận gió đùa mái tranh

cây đèn dầu vụt tắt

câu thơ mới hình thành

cây bút khoanh một nét

dừng ở giữa thinh không

ngoài vườn vang tiếng ếch

câu thơ rơi ấm lòng.

(1998)

 

 

LÚC TRỞ VỀ

 

hai hàng tre biếc gió vi vu

hoài niệm dọi về trong nắng mơ

chầm chậm tôi đi qua lối cũ

ngày xưa, ồ có những ngày xưa

có những ngày xưa đi với nhau

nắng hồng môi má, tóc xanh màu

cành hoa ngắt vội trong vườn nhỏ

cài giữa tóc nàng dưới bóng cau

có những ngày xưa trên bến sông

con đò bé xíu thả theo giòng

chiếc cần câu nhỏ rung làn nước

tay nắm tay mà lòng hẹn lòng

có những ngày xưa mưa ngập sân

thăm nhau đâu ngại phải xăn quần

che đầu chiếc quạt mo tơi tả

đưa tiễn nàng về ướt cả thân

nàng về khóc ướt cả khăn tay

từ ấy chia ly dã bấy chầy

cứ hẹn với lòng quay trởû lại

nhưng đời trói chặt cặp chân gầy

rồi đời cứ buộc phải đi xa

đi mãi tóc xanh đến tuổi già

năm tháng sói mòn bao ký ức

nhưng tình thơ ấy chẳng phôi pha

chợt nghe năm ấy nàng lìa đời

trong lúc lâm chung chẳng một người

lỗi hẹn bao năm đành lỗi mãi

ngậm ngùi tôi cứ trách lòng tôi

giờ đã bao năm mới trở về

bên giòng sông Cái nước lê thê

một chiều xuân muộn trên cầu vắng

tôi khóc tạ nàng câu lỗi thề.

(1998)

 

 

DU THUYỀN ĐÊM XUÂN

 

đêm phơi mở làn sóng xuân chào khách

thuyền dạt ngang bến nước giục sang đò

len lén mở từng cánh hoa gọi tết

hai bờ giăng ánh lửa ủ hương mơ.

(1998)

 

 

TÌNH CHUNG MỘT KHÚC PHIÊU CA

 

nhớ em từ thuở mới quen

đong đưa con mắt hiện lên chữ gì

từ xưa áo trắng tóc thề

xanh trong màu mắt chỗ vềø mai sau

nhớ em từ dạo biển dâu

tìm nhau mờ mịt giữa cầu phù sinh

đường vào đo âthị lênh đênh

đường ra chiến địa chông chênh bóng người

ai xa ai giữa mệnh đời

nghìn trùng lau lách ôm lời cỏ cây

nhớ em dài tháng đậm ngày

mông lung chút nghĩa trúc mai chưa đền

đời riêng canh cánh tình riêng

bóng chim heo hút mấy miền cô sơn

nhớ người xa tận viễn phương

biết đâu phận cúc mà lường duyên mai?

tóc tơ dù chẳng nên cài

khối tình còn giữ một vài sợi thưa

nhơ ùem mắt hẹnï môi hò

con đường chung bước, câu thơ chung tình

kể từ thơ mộng đăng trình

phôi pha tôi những viễn hành về đâu

hăm lăm năm đứng tựa cầu

vẫn con nước chảy nhạt màu thời gian

mà trong cung điệu chưa tàn

còn nghe ngẫu khúc ngân vang bốn mùa

từ trong xao xuyến bây giờ

nghìn thao thức của cơn mơ hiện về

mọi điều rồi cũng qua đi

đừng đem mộng ảo kết thề châu thân

ba sinh nên nghĩa một lần

vài đêm se tóc ân cần đưa trao

chút duyên dù có phai màu

chút tình còn nặng ngàn câu cho mình

đi về một cõi hư sinh

vinh hoa phú quý như hình khói mây

tưởng chừng nhắm mắt lúc này

bao nhiêu huyễn cảnh chưa đầy cơn mơ

nhớ người từ thuở bao giờ

sóng cồn bão táp đôi bờ chiêm bao

vực đời có mấy chỗ sâu

mà đo oan nghiệt với câu số phần

tình chung xin gởi theo lần

đường dài mịt mịt lúc cần có nhau

mắt mênh mông giữ lấy màu

tình mông mênh để ngày sau gọi về

có ai còn đợi nơi quê

đầu sân gõ gậy xuống tê lòng chiều.

(1998)

 

 

CỘI TÌNH

 

thánh thót tự cội nguồn

từng cơn mưa tình tưới

mát xanh đất linh hồn

những tháng năm chờ đợi

từ hai đầu đại dương

chỉ cách nhau dấu hỏi

đã phân đôi nẻo đường

nhưng ngàn năm tương hội

cội tình bát ngát hương.

(1998)

 

 

ĐỌNG

 

óùng ả thềm xuân hoa ngọc lan

tay nâng chén mộng đẫm trăng vàng

mười năm xa cách còn dư vị

đọng ở đáy lòng hương cố nhân.

(1998)

 

 

XUÂN PHONG

 

gió xuân lay động bức rèm loan

vạt nắng soi nghiêng má ửng hồng

thiếu nữ bên đài gương hé nụ

môi cười tươi nhuận nét xuân phong.

 

 

LÃO XUÂN

 

một vò rượu tết một giò lan

cô tịch chiều xuân vui cảnh nhàn

đầu bạc kề bên hoa cúc trắng

phong trần mấy độ với nhân gian.

 

 

XUÂN KHÔNG

 

giàn hoa trước ngõ đổi màu xuân

ngun ngút nhang trầm xông khói hương

gác vắng nghe mùa lên nhịp chậm

cung đàn rớt khẽ tiếng hư không.

(1998) 

 

 

TÂM LƯU

 

vẫn còn những lúc hoàng hôn

dặm hồng le lói ánh dương đi về

đường dài con mắt lê thê

héo mòn tâm tưởng câu thề vội phai

vẫn còn những lúc ban mai

trái tim se lạnh nhớ ai nghìn trùng

giọt tình rớt chảy thành sông

tôi tuôn chảy đến mênh mông đợi người.

(1998)

 

 

BÌNH YÊN

 

mây trời biến đổi đụn thành tơ

lưỡi sóng liên miên liếm  láp bờ

khách trọ đến đi lưu cát bụi

ngoài hiên con sáo hót kêu trưa.

(1998)

 

 

TỰ NHIÊN

 

nắng trưa hầm hập mái tôn cong

rảnh nước quanh co chảy giữa giòng

đứa bé bâng quơ khều xác lá

dưới tàng cây khế mới đơm bông.

(1998)

 

 

HOA

 

chiếc cầu đã nhỏ lại chông chênh

làm khó con đường dẫn đến em

một sớm cầm nhành hoa ghé tặng

cầu rung, gió thổi, hoa đành quên.

(1998)

 

 

CÂY CẦU XƯA

 

soi bóng bên giòng nước lững lờ

tháng năm bình thản giữa đôi bờ

thân cầu rêu bám, đôi lằn nứt

qua lại bao người vẫn hững hờ.

(1998)

 

 

CẢNH ĐỜI

 

phố chiều nhộn nhịp bước chân

đầy trong hơi thở hương xuân đầu mùa

bên kia kênh rạch đục lờ

con đò lở lói xuôi bờ kiếm ăn.

(1998)

 

 

SƯƠNG

 

thuyền chài một chiếc ra khơi

triền sương mỏng lộ chân trời đàng đông

rừng đàng tây gió bấc lồng

cỏ cây chơm chởm sắc rừng tải sương

đằng em sương xuống ướt vườn

trang thơ sương khói lên nguồn đằng tôi.

(1999)

 

 

TRĂNG

 

gió lùa xác lá trải đầy sân

bảng lãng không trung mây trắng ngần

cô tịch chiều xuân trên gác nhỏ

em rung đàn nguyệt dưới trăng tân.

(1999)

 

 

LỜI XUÂN

 

lời kinh cầu nguyện lúc thu không

vang giữa nhân gian khúc nhạc lòng

trời đất giao hòa xuân mở hội

hồi chuông từ ái gọi mênh mông.

                                                       

 

VỀ NẺO CŨ

 

đường mây thăm thẳm cuối trời xa

triền sóng nhấp nhô dợn bóng tà

bẻ lái đưa tàu về nẻo cũ

hơi xuân vừa động chút âm ba.

 

 

THUYỀN VỀ BẾN XUÂN

 

sóng biển gieo xuân mấy dặm hồng

thuyền về bến cũ lúc tàn đông

én kêu xuân giữa cung trời thẳm

đàn khảy tình tang khúc  nhạc lòng.

 

 

XUÂN THIỀN

 

trời giao đất hợp xuân vô chừng

sâu thẳm tàn đêm thắp ngọn lòng

thế giới cháy soi hương diệu cảm

thiền sư xòe mộng

tiếng chuông trong.

(1999)

 

 

TỊCH LIÊU

 

gió đập vào cánh cửa

con bướm đêm bay quần

ở đàng sau đốm lửa

đôi mắt ai trầm ngâm

khói xanh mờ ảo tỏa

tíc tắc đồng hồ kêu

ngoài kia vang tiếng dế

đêm trường ai quạnh hiu.

(1999)

 

 

SÔNG ĐÊM

 

đầu sông cuối bãi man man

hơi thu lạnh đẫm trăng ngàn

một chiếc thuyền câu ngược nước

bơi trong đêm mờ tơ vàng

đàn ai trong thôn vọng về

róc rách mái chèo khua chậm

chân mây bầu trời lê thê

đêm thu chèo theo giòng sông

làng thôn ẩn hiện chập chờn

sóng nước mây trời làm bạn

reo vui sinh ca say lòng.

(1999)

 

 

XUÂN REO

 

cung trời thấm nhẹ sắc hồng

hắt từng cơn gió qua song hôn hoàng

bình  hoa nở rực cúc vàng

tóc huyền buông xuống hàng hàng xuân reo.

(1999)

 

 

NGÀY VẮNG EM

 

ngày vắng em như vườn vắng hoa

như mai sớm vắng nắng thêm lòa

cà phê thêm đắng, trà thêm nhạt

bình rượu bỏ quên ở góc nhà. 

 

 

CHƠI VƠI

 

gió hát qua cây đổ xuống chiều

trên thềm hương cũ đọng màu rêu

có người thiễu nữ ngồi se tóc

bên cửa thời gian mộng dập dìu.

(1999)

 

 

MÙI GIÓ

 

cái mùi của gió lênh đênh

bay trên không, đọng quanh thềm trăng thâu

tan nhanh trong sữa hoa ngâu

chậm loang ra tận lời cầu kinh mai

cái mùi của gió thật dài

đậm hương biển cả lại đầy hương non

cái mùi của gió thật dòn

sâu trong nhân thế mặn nồng tỏa bay.

(2000)

 

 

À ƠI VÍ DẦU

 

như người có trở lại đây

lối vào vườn vẫn đôi cây si chờ

vẫn xanh dâm bụt quanh bờ

vẫn còn dành chiếc võng đưa sau hè

như ngươi có trở lại quê

lối đi vẫn rợp bóng tre nhịp nhàng

bến xưa vẫn chuyến đò ngang

cho dù tình đã muộn màng cách sông

như người trở lại hay khôngl

xa thì gang tấc mà gần mông mênh

tấc lòng nho nhỏ làm tin

dưới cầu nước chảy lênh đênh mặc dầu.

(2000)

 

 

HỒI VỌNG

 

bao mùa mưa nắng ươm mơ

thời gian sợi khói thờ ơ nhuộm màu

tóc xanh chừ đã bạc đầu

vườn chiều nghe vọng tiếng chào thanh xuân.

(2000)

 

 

THÂM TẠ EM

 

đền ơn em một cái hôn

hôn trời hôn đất hôn luôn cuộc đời

đền ơn em một nụ cười

dịu lòng sau những đầy vơi ê chề

đền ơn em một câu thề

mỗi khi đi sớm về khuya tảo tần

               đền  ơn em một ánh trăng

               siêng lòng sửa túi nâng khăn bấy chầy

đền ơn em một áng mây

chén cơm manh áo hàng ngày lo toan

đền ơn em một cung đàn

nuôi tình đạm bạc không màng vinh hoa

đền ơn em một lời ca

nhọc nhằn tân khổ bôn ba chợ đời

đền ơn em một bầu trời

đắng cay san  sẻ, ngọt bùi chắt chiu

đền ơn em một cánh diều

tinh mơ đan mộng, sẩm chiều dệt mơ

đền ơn em một bài thơ

đi về chung lối bốn mùa nhân gian.

(2000)

 

 

TÂM ẢNH

 

đường viễn xứ còn dài cơn đại mộng

ngõ quê nhà em ngả bóng chiều xưa

trên bến vắng con thuyền im đợi sóng

ngồi ngắm mây tôi viết nhạc lên mùa

 

ngày nối tháng theo năm đi chẳng đợi

giờ phút trôi tôi níu nắm tim mình

trong lòng biển một con sò sám hối

ôm khối tình cát đá hỏi vô biên

 

đường mây trắng vẫn dài ra bến lạ

góc rừng sâu chim chóc nấp nghe mưa

về phương ấy em nuôi tình chớm rả

tận phương đây tôi nấp bến nuôi bờ

 

biển bát ngát ngữa mình ôm gió hạ

tàu dừa xanh lất phất quạt nắng chiều

trong ánh mắt mông mênh tình tri ngộ

cuộc tình xa cùng giấc mộng rong rêu

 

trận gió trưa theo tôi qua phố nhỏ

đèn theo em thắp rực cõi phồn hoa

trưa bên này đang là đêm bên đó

rất gần tôi bông cúc trắng ngàn xa

 

em là bóng chim trời bay lãng đãng

tôi cội già trên vách đứng trơ vơ

trong giây phút tôi hóa thân thành gió

đuổi theo chim, gốc rể bật xa bờ

 

đi mới được nửa đường tôi chùn bước

lệ xuống tim và óc túa mồ hôi

em huyền thoại mây ngàn bay lướt thướt

cõi tình xưa tô điểm áo xiêm đời

 

con đường cũ bây giờ đi trở lại

sống bên nhau những giờ khắc ân cần

đường mây rộng cánh chim bay vừa mỏi

bầu trời cao và trùng điệp dư âm

 

vui tương ngộ mà môi cười tư lự

xiết tay nhau giữa dự cảm hoàng hôn

bóng mây lướt trên trùng dương dậy sóng

hai bờ xa trong sương khói dập dồn

 

đêm phố thị những sắc màu xiêu đổ

góc rừng im tiếng suối chảy thanh bình

giữa trần gian em nghìn trùng đâu đó

một chút tôi trong tâm ảnh mông mênh

 

ly rượu cạn, bàn tay giơ lóng cóng

vần thơ xuân, giọng hát đợi cung đàn

người muôn thuở về đây rơi tiếng động

thanh âm trầm rung suốt cõi nhân gian

 

tôi chập choạng về bên này bến đỗ

tóc râu khô hong trận gió bao mùa

em ẩn hiện chập chờn cơn mộng úa

đường chim bay bay mải giấc tình xưa

 

đỉnh hồi ức phủ ngàn sương lỗ đỗ

rừng thời gian con sáo nhỏ quay về

tàng cổ thụ đã bao lần thay tổ

một lần đau là vời vợi môi tê

 

xưa áo trắng những chiều tà quấn quít

buổi tan trường môi mắt gởi niềm tin

anh lạc em giữa vòng đời mỏi mệt

cả trăm năm chưa dứt cuộc đi tìm

 

mây chồng chất một lần mưa trút hạt

hoa say hương bao thuở bướm say cùng

trong ánh mắt là cuộc đời phiêu dạt

trong vòng tay là tình sử mênh mông

 

đèo rồi dốc đường quanh co dặm lữ

tiếng chim kêu thê thiết đỉnh chiêm bao

tôi tẩn mẩn ngồi soạn chồng thư cũ

vó ngựa lăn long lốc, giọt tình trào

 

mùa hoa phượng anh đi tìm hoa cúc

bóng nhện sa đầu cửa nắng sa chiều

cuộc tình đầy dù hình xa bóng khuất

ấm yêu thương từng giấc ngủ cô liêu

 

tôi đi lại trên lối mòn ngõ chật

sẩy bước chân giữa khói nhạt sương tàn

tôi ca hát khúc tình ca bát ngát

giòng nhạc say luân vũ khắp trần gian

 

xuân còn đợi bên này đông mới chớm

hạ vừa nồng khi bên đó sang thu

mùa trần thế em đi hoài có gặp

nửa mảnh hồn lưu lạc giữa sa mù?

 

trời cao rộng chim bay tìm chốn đậu

mây cũng bay mà chẳng kiếm tìm chi

em ảo ảnh một đời tan rất nhẹ

giữa cơn mơ tôi mở một lối về.

(2000)

 

 

TRỞ VỀ TRANG THƠ PHÙ DU

 

TRỞ VỀ MỤC "ĐỌC THƠ" CỦA VĨNH HẢO